Người chiến sĩ hô vang “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu chuyện: Người chiến sĩ hô vang “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc, có những câu nói đã trở thành mệnh lệnh từ trái tim, là nguồn động viên to lớn cho biết bao thế hệ chiến sĩ Việt Nam. Một trong những câu nói bất hủ ấy là: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Đó là lời hiệu triệu của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân – người chiến sĩ đã dùng chính cuộc đời mình để viết nên bản anh hùng ca bất tử về lòng yêu nước và tinh thần quyết chiến quyết thắng.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Vĩnh Thành, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá, người dân phải sống trong đói nghèo và mất mát, ông sớm nuôi dưỡng lòng yêu nước và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc.
Năm 1952, Nguyễn Viết Xuân tình nguyện gia nhập quân đội. Trong môi trường quân ngũ, ông luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm cao, ý chí kiên cường và sự tận tụy với đồng đội. Dù ở bất kỳ cương vị nào, ông cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.
Năm 1964, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị pháo cao xạ nhận nhiệm vụ bảo vệ cầu Hàm Rồng, tỉnh Thanh Hóa – một vị trí giao thông chiến lược vô cùng quan trọng.
Những ngày tháng ấy, cầu Hàm Rồng trở thành trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Hàng trăm lượt máy bay liên tục trút bom nhằm cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch nối liền hai miền đất nước.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận không kích dữ dội, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân đã chiến đấu ngoan cường để bảo vệ trận địa. Giữa lúc cuộc chiến diễn ra ác liệt, ông bị thương nặng do bom đạn của địch.
Dù máu chảy nhiều và cơn đau ngày càng dữ dội, Nguyễn Viết Xuân vẫn không rời vị trí chiến đấu. Nhìn thấy một số chiến sĩ trẻ còn bối rối trước làn bom đạn dày đặc, ông đã dồn hết sức lực, hô vang khẩu lệnh: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”.
Tiếng hô ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội. Các chiến sĩ pháo cao xạ nhanh chóng siết chặt đội hình, kiên cường chiến đấu và bắn trả quyết liệt.
Trận địa được giữ vững.
Nhiều máy bay địch bị bắn hạ.
Nhưng Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh khi mới ba mươi tuổi.
Sự hy sinh của ông khiến đồng đội vô cùng xúc động. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” nhanh chóng lan tỏa khắp các đơn vị, trở thành biểu tượng cho tinh thần chiến đấu kiên cường của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Đọc câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân, tôi không khỏi xúc động và khâm phục. Trong thời khắc đối diện với sự sống và cái chết, ông không nghĩ đến bản thân mà chỉ nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội.
Điều khiến tôi cảm phục nhất ở ông chính là tinh thần quả cảm và ý chí quyết tâm bảo vệ Tổ quốc đến hơi thở cuối cùng. Câu nói của ông không chỉ là khẩu lệnh chiến đấu mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương, đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân vẫn luôn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta được sống trong hòa bình là nhờ sự hy sinh của biết bao người đi trước.
Là thế hệ trẻ trong thời đại mới, mỗi người cần không ngừng học tập, rèn luyện, nuôi dưỡng khát vọng cống hiến và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng.
Lòng yêu nước hôm nay không chỉ được thể hiện bằng những hành động lớn lao mà còn được thể hiện qua sự nỗ lực mỗi ngày, sự tận tụy trong công việc và ý chí vươn lên để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.
Có những con người tuy đã đi xa nhưng tinh thần của họ vẫn sống mãi với thời gian.
Nguyễn Viết Xuân chính là một người như thế.
Người chiến sĩ năm xưa đã để lại cho các thế hệ mai sau không chỉ một câu nói bất hủ mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.
Và đó cũng chính là vẻ đẹp bất tử của một thời hoa lửa.



