Người chiến sĩ hỏa lực kiên cường!
Người chiến sĩ hỏa lực 1207 Phạm Việt Quyền, sau vụ nổ mìn nơi chiến trường Campuchia năm 1978, đã mất đi một phần thân thể nhưng không mất đi ý chí. Gần 50 năm bước đi bằng một chân, ông trở thành nhân chứng sống cho tinh thần kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của người lính Việt Nam trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.
Sinh ngày 12/4/1954, ông Phạm Việt Quyền trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chia cắt, chiến tranh chưa kịp lùi xa. Khi Tổ quốc cần, ông khoác lên mình màu áo lính, trở thành chiến sĩ hỏa lực thuộc binh chủng bộ binh – lực lượng giữ vai trò then chốt trong mỗi trận đánh.
Ông không phải người xung phong trực diện nơi tuyến đầu, nhưng lại là một trong những người khai hỏa đầu tiên. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là mở “cửa mở”, dọn đường bằng hỏa lực mạnh để bộ binh phía sau tiến lên. Đứng phía sau một khoảng, nhưng bom đạn không vì thế mà ít đi, cái chết vẫn treo lơ lửng trên đầu từng giây từng phút. Trong hồ sơ cán bộ, ông tham gia chiến đấu bảy trận. Con số ấy ngắn gọn, khô khan, nhưng ẩn sau là những tháng ngày sống giữa tiếng pháo, đạn pháo kép, trực thăng vũ trang và mùi khói thuốc súng không bao giờ tan.
Biên giới Tây Nam – nơi lịch sử gọi tên
Cuối thập niên 1970, Khmer Đỏ liên tục gia tăng các cuộc tấn công dọc tuyến biên giới Tây Nam, thảm sát dân thường Việt Nam và thực hiện chính sách diệt chủng tàn bạo đối với nhân dân Campuchia. Tình hình buộc quân đội Việt Nam phải đứng lên bảo vệ chủ quyền, bảo vệ hòa bình cho cả khu vực.
Năm 1977–1978, các cuộc giao tranh nổ ra trên toàn tuyến biên giới. Tháng 12/1978, Việt Nam mở cuộc tổng phản công, phối hợp cùng lực lượng Campuchia yêu nước, tiến công mạnh mẽ, chấm dứt một trong những trang sử đẫm máu nhất của khu vực Đông Nam Á.
Trong dòng chảy dữ dội ấy, người chiến sĩ hỏa lực Phạm Việt Quyền có mặt nơi chiến trường Campuchia, mang theo niềm tin giản dị của người lính: hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ đồng đội, bảo vệ Tổ quốc.
Trận đánh năm 1978 nơi biên giới Campuchia trở thành ký ức không bao giờ phai trong cuộc đời ông. Đó không phải một trận đánh “nổi tiếng”, không có những cái tên vang dội trên bản đồ quân sự, nhưng lại là nơi chiến tranh phơi bày đầy đủ nhất sự tàn khốc của nó.
Trong lúc chiến đấu vận động, hỏa lực địch bắn dữ dội. Một đồng đội của ông, trong khoảnh khắc vội vàng, đặt giá súng xuống mà không ngờ bên dưới là một quả mìn còn sót lại. Tiếng nổ vang lên chớp nhoáng, xé toạc không gian chiến trường.
Người đồng đội hy sinh tại chỗ. Còn ông Quyền ngã xuống, quần áo rách nát, chân phải gần như không còn nguyên vẹn. Máu hòa vào đất đỏ biên giới, giữa khói súng và tiếng đạn vẫn chưa ngừng vang lên.
Được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, đội ngũ y tế buộc phải cắt bỏ chân phải của ông, phần còn lại chỉ tới đầu gối. Từ một chiến sĩ hỏa lực từng đứng nơi tuyến khai hỏa đầu tiên, ông trở thành một thương binh, mang theo dấu tích chiến tranh suốt quãng đời còn lại.
Nhưng khi nhắc lại ký ức ấy, ông không nói nhiều về nỗi đau của bản thân. Điều ông nhớ nhất lại là người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, là những gương mặt không bao giờ trở về sau chiến tranh.
Giọng ông điềm tĩnh, nhẹ nhàng, như kể về một nhiệm vụ đã hoàn thành, một chặng đường đã khép lại. Không oán trách, không bi lụy, chỉ là ký ức của một người lính từng đi qua lằn ranh sinh tử.
Những dòng hồ sơ cán bộ không thể ghi lại tiếng nổ của quả mìn năm ấy, không thể ghi tên người đồng đội đã hy sinh, và cũng không thể nói hết những mất mát mà chiến tranh để lại. Nhưng ký ức của ông Phạm Việt Quyền vẫn còn đó – như một nhân chứng sống của lịch sử.
Gần nửa thế kỷ bước đi bằng một chân, ông là minh chứng lặng lẽ cho sự thật giản dị mà sâu sắc: hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ, và bằng cả những phần thân thể không bao giờ trở lại của biết bao người lính vô danh.
Câu chuyện của người chiến sĩ hỏa lực 1207 không phải là khúc anh hùng ca rực rỡ giữa ánh đèn sân khấu, mà là một bản trầm sâu lắng của lịch sử. Ở đó có sự hy sinh không ồn ào, có lòng quả cảm không cần vinh danh, và có những con người chấp nhận mất mát để thế hệ sau được sống trong hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không bao giờ cũ. Và trong ký ức ấy, hình ảnh người lính Phạm Việt Quyền vẫn lặng lẽ nhắc nhở chúng ta: “hãy sống xứng đáng với những gì đã được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương của cha anh.”



