Người chiến sĩ kéo cờ trên nóc Dinh Độc Lập

Trong ký ức về ngày đất nước thống nhất, có một khoảnh khắc mà em nghĩ sẽ không bao giờ phai mờ: chiếc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập và lá cờ giải phóng được kéo lên trên nóc dinh. Người trực tiếp cắm lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập là Bùi Quang Thận, Đại đội trưởng Đại đội 4, Lữ đoàn xe tăng 203, Quân đoàn 2.
Bùi Quang Thận sinh năm 1948 tại Thái Bình. Ông nhập ngũ năm 1966 và được đào tạo, chiến đấu trong lực lượng xe tăng. Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, ông là Đại đội trưởng Đại đội 4, Lữ đoàn xe tăng 203, đơn vị tham gia tiến vào Sài Gòn.
Trưa ngày 30/4/1975, các đơn vị quân giải phóng tiến vào trung tâm Sài Gòn. Chiếc xe tăng mang số hiệu 843 do Bùi Quang Thận chỉ huy tiến đến Dinh Độc Lập. Sau khi xe tăng 843 húc đổ cổng phụ, xe tăng 390 tiến thẳng vào sân dinh. Những khoảnh khắc ấy đã trở thành những hình ảnh nổi tiếng nhất của ngày 30/4.
Sau khi tiến vào dinh, Bùi Quang Thận mang theo một lá cờ giải phóng. Ông chạy lên tầng thượng và cắm lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập. Khoảnh khắc ấy đánh dấu một sự kiện lịch sử đặc biệt: chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng, chiến tranh kết thúc, đất nước bước vào một thời kỳ mới.
Điều khiến em ấn tượng là Bùi Quang Thận không phải một nhân vật xa lạ với chiến tranh. Ông đã trải qua nhiều năm trong quân ngũ, từ một người lính trẻ trở thành cán bộ chỉ huy xe tăng. Để có được khoảnh khắc vài phút trên nóc Dinh Độc Lập là cả một hành trình dài của những năm tháng chiến đấu, hành quân và hy sinh.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội và nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Những năm cuối đời, ông vẫn thường được nhắc đến như một trong những nhân chứng của khoảnh khắc lịch sử ngày 30/4/1975.
Với em, điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của Bùi Quang Thận không chỉ là việc ông cắm lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập. Lá cờ ấy là biểu tượng của một chặng đường chiến tranh đã kết thúc. Đằng sau khoảnh khắc ấy là biết bao người đã hy sinh và biết bao gia đình đã phải chịu mất mát.
Ngày nay, chúng em chỉ có thể nhìn lại khoảnh khắc ấy qua những bức ảnh, thước phim và câu chuyện của những nhân chứng. Nhưng mỗi lần nhìn hình ảnh người chiến sĩ cầm lá cờ chạy lên nóc Dinh Độc Lập, em lại cảm nhận rõ hơn giá trị của hai chữ hòa bình.
Bùi Quang Thận và những người lính năm ấy đã hoàn thành nhiệm vụ của thế hệ mình. Còn thế hệ trẻ hôm nay không cần tiếp tục cuộc chiến bằng súng đạn, mà phải biết giữ gìn hòa bình, học tập, lao động và xây dựng đất nước. Đó cũng là cách để chúng em thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã đi qua “thời hoa lửa”.
Một lá cờ được cắm lên trong buổi trưa tháng Tư năm 1975, nhưng phía sau khoảnh khắc ấy là hàng triệu ước vọng về hòa bình. Và người chiến sĩ Bùi Quang Thận đã trở thành một phần của khoảnh khắc lịch sử mà mỗi thế hệ người Việt Nam đều có quyền tự hào.


