NGƯỜI CHIẾN SĨ KHMER GIỮ TÌNH ĐOÀN KẾT KINH - KHMER
Dưới bóng những cây thốt nốt già nua vươn mình kiêu hãnh dưới chân núi Tô (Tri Tôn), ông Chau Sóc – một cựu chiến binh người dân tộc Khmer – vẫn thường ngồi uống trà bên hiên nhà, mắt hướng về ngôi chùa dòng Theravada cổ kính gần đó. Ở vùng Bảy Núi này, người dân Kinh lẫn Khmer đều kính trọng gọi ông bằng một cái tên thân thương: "Người hàn gắn".
Vào những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, vùng biên thùy An Giang không chỉ là chiến trường đối đầu trực diện với bom đạn của Mỹ-ngụy, mà còn là nơi diễn ra một cuộc chiến tâm lý thâm độc. Cậy vào việc khu vực này có đông đồng bào người Khmer sinh sống, kẻ thù đã thực hiện triệt để chính sách "chia để trị". Chúng tung mật thám vào các phum, sóc, xuyên tạc đường lối cách mạng, kích động hận thù sắc tộc và tìm cách cô lập người Kinh với người Khmer nhằm bẻ gãy phong trào du kích Bảy Núi.
Nhận nhiệm vụ từ Đảng, người chiến sĩ trẻ Chau Sóc khi ấy hiểu rằng: Nếu không giữ được lòng dân, cách mạng sẽ mất đi chỗ dựa vững chắc nhất. Với chiếc khăn rằn quấn trên cổ và một trái tim rực lửa, ông bắt đầu hành trình thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm.
Ông Chau Sóc lặn lội đi qua từng ngôi nhà sàn, từng phum, sóc từ Tri Tôn sang Tịnh Biên. Đến đâu, ông cũng dùng thứ tiếng Khmer bản địa thân thương, mộc mạc để trò chuyện với bà con. Ông chỉ ra cho họ thấy ruộng lúa bị bom Mỹ cày xới không phân biệt của người Kinh hay người Khmer, và cái nghèo, cái khổ mà chế độ Mỹ-ngụy đem lại là nỗi đau chung của khúc ruột miền Tây.
Nơi thử thách bản lĩnh của ông nhất chính là các ngôi chùa Khmer – nơi được coi là trung tâm văn hóa và tinh thần tối cao của đồng bào. Ông Chau Sóc đã kiên trì đến gặp các vị Sư cả, các vị A-char có uy tín lớn. Bằng sự am hiểu sâu sắc về Phật giáo Nam tông cùng tấm lòng chân thành, ông thuyết phục các sư sãi: "Người cộng sản đem lại tự do cho phum sóc, bảo vệ đức tin và chùa chiền. Giúp cách mạng cũng chính là tích công đức cho trăm họ".
Cảm động trước tấm lòng của ông, nhiều ngôi chùa cổ dưới chân núi Tô đã trở thành những "pháo đài bí mật". Các Sư cả đã đồng ý dỡ bệ thờ, lập hầm bí mật ngay dưới chánh điện để nuôi giấu cán bộ cách mạng người Kinh. Mỗi lần lính ngụy vào chùa lục soát, các vị sư lại bình tĩnh tụng kinh, niệm Phật để ngụy trang, che chở cho cán bộ dưới hầm.
Không dừng lại ở đó, từ sự vận động của ông Chau Sóc, hàng trăm thanh niên Khmer khỏe mạnh đã tình nguyện rời phum sóc, đeo súng lên núi sát cánh cùng những người anh em người Kinh thành lập các đội du kích liên quân. Họ chia nhau từng hớp nước thốt nốt chua, cùng ăn chung bát cơm vắt, chung một chiến hào đánh bật các đợt càn quét của địch.
Khối đại đoàn kết toàn dân tộc Kinh - Khmer ở vùng Bảy Núi được giữ vững như bàn thạch chính nhờ những cầu nối bằng xương bằng thịt như ông Chau Sóc. Chiến tranh qua đi, những phum sóc năm xưa giờ đã ấm no, tiếng trống Chhay-dăm lại rộn ràng mỗi mùa lễ hội Chôl Chnăm Thmây. Và người ta vẫn nhớ mãi hình ảnh người chiến sĩ Khmer năm nào – người đã dùng tình yêu thương và lòng chân thành để hàn gắn và dệt nên bài ca đoàn kết bất tử trên mảnh đất An Giang.


