Người chiến sĩ Khmer mang theo niềm tin suốt cuộc đời cách mạng
Giữa những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt của dân tộc, có biết bao con người bình dị đã âm thầm đứng lên chiến đấu để bảo vệ quê hương. Đọc câu chuyện về Sơn Ton, tôi cảm nhận sâu sắc hình ảnh của một người chiến sĩ Khmer kiên cường, người đã dành trọn tuổi trẻ và cả cuộc đời mình cho cách mạng, cho nhân dân và cho sự bình yên của đất nước hôm nay.
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê Trà Vinh, tuổi thơ của ông gắn liền với cuộc sống lam lũ và thiếu thốn. Thế nhưng, chính hoàn cảnh khó khăn ấy đã rèn luyện cho ông nghị lực mạnh mẽ cùng tinh thần yêu nước từ rất sớm. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược Nam Bộ, ông nhanh chóng tham gia các hoạt động cách mạng tại vùng đồng bào Khmer ở Sóc Trăng, bắt đầu con đường chiến đấu đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.
Điều làm tôi đặc biệt xúc động là tinh thần quả cảm của ông ngay từ những ngày đầu tham gia kháng chiến. Vì muốn sớm được đứng vào hàng ngũ du kích, ông đã tự khai tăng tuổi của mình. Trong hoàn cảnh quân địch liên tục càn quét, bom đạn bao trùm khắp các phum sóc, ông vẫn kiên cường bám trụ cùng đồng đội chiến đấu bảo vệ nhân dân. Có lúc lực lượng du kích chỉ còn lại vài người nhưng ông không hề nao núng. Bằng sự gan dạ và mưu trí, ông tổ chức nhiều trận đánh hiệu quả khiến quân địch thiệt hại nặng nề, góp phần giữ vững phong trào kháng chiến tại địa phương.
Không chỉ là người trực tiếp cầm súng chiến đấu, ông còn có công lớn trong việc xây dựng và phát triển lực lượng du kích ở vùng đồng bào Khmer. Từ những nhóm nhỏ ban đầu, ông đã vận động nhân dân tham gia kháng chiến, tổ chức lực lượng dân quân và huấn luyện chiến đấu. Chính tinh thần gần dân, hiểu dân đã giúp ông tạo dựng được niềm tin mạnh mẽ trong nhân dân địa phương.
Những chiến công liên tiếp của ông đã được ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý. Năm 1955, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Quân đội – một vinh dự lớn lao đối với người chiến sĩ trẻ đến từ miền Tây Nam Bộ. Nhưng điều khiến người đọc cảm phục hơn cả chính là sự giản dị và khiêm nhường của ông sau những thành tích ấy. Trong những lời kể của mình, ông luôn nhắc đến đồng đội, nhân dân và tổ chức cách mạng như nguồn sức mạnh giúp ông vượt qua mọi khó khăn.
Một dấu ấn sâu đậm trong cuộc đời ông là lần được gặp Hồ Chí Minh tại Đại hội thành lập Mặt trận Tổ quốc Việt Nam năm 1955. Qua những lời kể chân thành, tôi cảm nhận được niềm xúc động và tự hào của một người chiến sĩ dân tộc Khmer khi được Bác Hồ ân cần hỏi thăm về cuộc sống, việc học tập và sinh hoạt. Cuộc gặp ấy không chỉ là kỷ niệm thiêng liêng mà còn trở thành nguồn động viên tinh thần theo ông suốt chặng đường cách mạng sau này.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, làm công tác chính sách rồi tham gia nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia trong cuộc chiến chống chế độ diệt chủng Pol Pot. Dù ở chiến trường hay trong thời bình, ông vẫn giữ nguyên phẩm chất của người lính cách mạng: tận tụy, trách nhiệm và luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.
Trở về với đời thường, ông sống giản dị như bao người dân lao động khác. Ông tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, nhiệt tình giúp đỡ bà con và chăm lo gia đình sau khi người vợ qua đời. Một mình nuôi ba người con khôn lớn trong điều kiện còn nhiều khó khăn, ông tiếp tục cho thấy nghị lực mạnh mẽ của người lính từng đi qua chiến tranh.
Qua câu chuyện về Anh hùng Sơn Ton, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình và sự hy sinh lớn lao của thế hệ đi trước. Cuộc đời ông là minh chứng đẹp cho lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết dân tộc và ý chí kiên cường của người Khmer Nam Bộ trong những năm tháng đấu tranh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
NGUỒN : CAND.VN



