NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG BỊT MẮT TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG
Trần Văn Đang sinh năm 1942 tại Long Phước, Long Hồ, Vĩnh Long. Xuất thân từ một gia đình nghèo, ông lên Sài Gòn học nghề và làm việc. Năm 1964, ông được giác ngộ và tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn với bí danh Sang.
Sau khi được huấn luyện tại Củ Chi, Trần Văn Đang nhận nhiệm vụ đánh một câu lạc bộ sĩ quan Mỹ ở Sài Gòn. Đây là nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm bởi mục tiêu nằm sâu trong vùng đối phương kiểm soát.
Ngày 20/3/1965, ông bị bắt.
Địch đưa ông ra xét xử và ngày 9/4/1965 tuyên án tử hình. Những ngày cuối cùng trong xà lim là khoảng thời gian mà bất cứ người nào cũng phải đối mặt với nỗi sợ hãi. Nhưng Trần Văn Đang vẫn giữ bình tĩnh, động viên những người cùng bị giam.
Sáng 22/6/1965, ông bị đưa ra pháp trường tại khu vực chợ Bến Thành.
Một trong những hình ảnh được nhắc đến nhiều nhất là việc ông không chịu bị bịt mắt.
Trước họng súng của đội hành quyết, người chiến sĩ trẻ muốn nhìn đồng bào lần cuối. Ông hô vang những lời khẳng định niềm tin của mình trước khi hy sinh.
Đối phương muốn biến cuộc xử bắn thành một màn thị uy. Nhưng tư thế của người chiến sĩ trẻ lại biến pháp trường thành nơi thể hiện khí phách.
Trần Văn Đang hy sinh khi mới 23 tuổi.
Năm 1978, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Chiến công hạng Nhất.
Điều khiến câu chuyện của ông còn được nhắc đến hôm nay không chỉ là nhiệm vụ biệt động hay bản án tử hình. Đó là khoảnh khắc cuối cùng, khi một người trẻ biết mình sắp chết nhưng vẫn giữ tư thế bình tĩnh.
Hai mươi ba tuổi – độ tuổi hôm nay nhiều bạn trẻ đang học tập, khởi nghiệp và xây dựng tương lai – Trần Văn Đang đã đứng trước pháp trường.
Câu chuyện ấy nhắc chúng ta phải biết trân trọng hòa bình. Bởi để những người trẻ hôm nay có quyền lựa chọn tương lai của mình, đã có một thế hệ thanh niên từng phải trả giá bằng chính tuổi trẻ và mạng sống.



