Người chiến sĩ không cầm súng
Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường hình dung những chiến sĩ ngoài mặt trận, những trận đánh và những đoàn quân tiến về phía trước. Nhưng trong mỗi cuộc chiến còn có một lực lượng hoạt động âm thầm: những người làm tình báo.
Phạm Xuân Ẩn là một ví dụ tiêu biểu.
Ông không thường xuyên xuất hiện trên chiến trường với súng trong tay. “Vũ khí” của ông là kiến thức, trí nhớ, khả năng phân tích, mạng lưới quan hệ và bản lĩnh giữ bí mật.
Trong nhiều năm, ông sống giữa Sài Gòn, làm việc như một nhà báo bình thường. Nhưng phía sau những bài báo là nhiệm vụ thu thập và phân tích thông tin phục vụ cách mạng.
Giá trị của công tác tình báo nằm ở chỗ nó giúp giảm bớt sự mù mờ trong nhận thức chiến lược. Một người chỉ huy cần biết đối phương đang làm gì, có khả năng gì và có thể hành động như thế nào. Những thông tin ấy giúp tạo nên thế chủ động.
Các tư liệu về Phạm Xuân Ẩn cho thấy thông tin ông cung cấp từng được đánh giá rất cao về tính cập nhật và độ chính xác.
Câu chuyện của ông vì thế nhắc chúng ta rằng chiến thắng được tạo nên bởi nhiều loại sức mạnh. Có sức mạnh của quân sự, chính trị, ngoại giao, hậu cần; đồng thời có sức mạnh của tri thức và thông tin.
Những người làm tình báo có thể không được nhìn thấy giữa ánh sáng của chiến trường, nhưng đóng góp của họ vẫn có thể để lại dấu ấn sâu sắc trong lịch sử.



