NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG CHỊU LÙI BƯỚC
Trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp của dân tộc Việt Nam, có những con người đã vượt lên nỗi đau thể xác để hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng với Tổ quốc. La Văn Cầu là một trong những tấm gương sáng ngời như thế – người chiến sĩ đã xin chặt cánh tay bị thương để tiếp tục chiến đấu, viết nên trang sử hào hùng của ý chí Việt Nam.
La Văn Cầu sinh ra trong một gia đình dân tộc thiểu số ở vùng núi phía Bắc. Tuổi thơ anh lớn lên giữa núi rừng, quen với gian khó, quen với lao động vất vả. Khi đất nước bị xâm lược, chứng kiến cảnh bản làng bị giặc tàn phá, đồng bào bị áp bức, trong lòng chàng trai trẻ ấy sớm bùng lên ngọn lửa căm thù giặc và khát vọng được cầm súng bảo vệ quê hương.
Anh xung phong nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trong quân ngũ, La Văn Cầu luôn là người gan dạ, mưu trí, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm. Đồng đội yêu quý anh bởi sự giản dị, chân thành và tinh thần quyết tâm cao độ.
Năm 1950, trong Chiến dịch Biên giới, đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ đánh cứ điểm Đông Khê – một vị trí phòng thủ kiên cố của quân địch. Đây là trận đánh vô cùng ác liệt. Địch bố trí nhiều lô cốt, hỏa lực mạnh, quyết ngăn chặn bước tiến của quân ta.
La Văn Cầu được giao nhiệm vụ mang bộc phá đánh lô cốt địch. Khi đang dũng cảm xông lên phía trước, anh không may bị đạn địch bắn trúng cánh tay. Cánh tay bị thương nặng, máu chảy đầm đìa, đau đớn đến tột cùng. Đồng đội định đưa anh ra phía sau để cứu chữa, nhưng La Văn Cầu kiên quyết từ chối.
Trong cơn đau thấu xương, anh vẫn tỉnh táo và dõng dạc nói với đồng đội:
“Chặt tay tôi đi!
Còn người là còn nhiệm vụ.
Không được để lỡ thời cơ!”
Không ai cầm được nước mắt trước lời nói ấy. Nhưng trước mệnh lệnh của trận đánh, đồng đội buộc phải làm theo. Sau khi cánh tay bị thương được xử lý, La Văn Cầu dùng tay còn lại ôm bộc phá, tiếp tục bò lên phía trước trong mưa đạn của quân thù.
Với tất cả ý chí và sức lực còn lại, anh lao vào lô cốt địch, đặt bộc phá chính xác, mở đường cho đơn vị xung phong tiêu diệt cứ điểm. Trận đánh giành thắng lợi, góp phần quan trọng vào thành công của Chiến dịch Biên giới.
La Văn Cầu được cứu sống. Anh mất đi một cánh tay, nhưng giữ trọn vẹn danh dự của người chiến sĩ cách mạng. Sự hi sinh và tinh thần quên mình của anh đã trở thành biểu tượng chói lọi của ý chí kiên cường, lòng dũng cảm và tinh thần quyết thắng của quân đội ta.
Sau này, La Văn Cầu được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với anh, phần thưởng lớn nhất chính là việc được góp một phần máu xương cho Tổ quốc, được sống trong niềm vui chiến thắng của dân tộc.


