NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG KHUẤT PHỤC TRƯỚC XIỀNG XÍCH
Viết về Tổng Bí thư Lê Hồng Phong Có những con người được lịch sử nhớ đến bởi những chiến thắng vang dội.
Nhưng cũng có những người đi vào lịch sử bằng chính sự kiên trung của mình. Cuộc đời của Lê Hồng Phong là một minh chứng như thế. Ông không ngã xuống trên chiến trường. Ông chiến thắng bằng ý chí. Những năm cuối thập niên 1930. Nhà tù Côn Đảo. Nơi được mệnh danh là "địa ngục giữa biển khơi". Sau những bức tường đá lạnh lẽo là tiếng xích sắt kéo lê trên nền xi măng, tiếng cửa sắt nặng nề đóng mở mỗi ngày và những trận đòn roi mà thực dân Pháp dành cho những người yêu nước. Giữa nơi tăm tối ấy có một người tù chính trị luôn giữ dáng điềm tĩnh.
Đó là Lê Hồng Phong. Những người lính canh nhiều lần tìm cách khuất phục ông. Họ hiểu rằng, nếu làm lung lay được tinh thần của người lãnh đạo này thì cũng sẽ làm suy sụp ý chí của nhiều người khác. Nhưng điều họ nhận lại chỉ là sự im lặng. Một sự im lặng đầy bản lĩnh.
Có lần, sau một trận tra tấn, đồng đội dìu ông trở về buồng giam. Thân thể đầy thương tích. Đôi chân gần như không còn đứng vững. Một người bạn tù khẽ hỏi: "Anh có hối hận không?".
Lê Hồng Phong chỉ khẽ mỉm cười. Ánh mắt ông vẫn sáng. Không phải ánh sáng của niềm hy vọng cho riêng mình. Mà là niềm tin vào ngày đất nước sẽ được tự do. Đối với ông, nhà tù có thể giam giữ một con người. Nhưng không thể giam giữ một lý tưởng. Trong những căn phòng giam chật hẹp, những người tù chính trị vẫn tìm cách học tập. Họ trao đổi với nhau từng mẩu giấy nhỏ. Chia sẻ cho nhau những bài học về lòng yêu nước. Động viên nhau vượt qua bệnh tật. Lê Hồng Phong luôn là người khích lệ mọi người giữ vững niềm tin. Ông hiểu rằng. Điều đáng sợ nhất trong nhà tù không phải là roi vọt. Mà là sự tuyệt vọng. Nếu còn niềm tin. Thì vẫn còn ngày mai. Thời gian trong ngục tù trôi đi chậm chạp. Sức khỏe của Lê Hồng Phong ngày một giảm sút bởi bệnh tật và những trận đòn tra tấn kéo dài.
Nhưng những người từng sống cùng ông đều nhớ đến hình ảnh một người chiến sĩ luôn bình tĩnh, giản dị và kiên cường.
Ông không nói nhiều về bản thân. Ông chỉ luôn nhắc mọi người phải giữ vững khí tiết của người cộng sản. Đó là điều không một nhà tù nào có thể tước đoạt. Ngày 6 tháng 9 năm 1942. Lê Hồng Phong trút hơi thở cuối cùng tại nhà tù Côn Đảo. Ông ra đi khi mới bốn mươi tuổi. Không có người thân bên cạnh. Không có một lễ tiễn đưa. Chỉ có những người đồng chí lặng lẽ cúi đầu trước sự hy sinh của một người đã dành trọn cuộc đời cho độc lập dân tộc.
Nhiều năm sau, khi đất nước giành được tự do, người dân Việt Nam vẫn nhắc đến Lê Hồng Phong như một biểu tượng của lòng trung kiên. Quê hương Nghệ An tự hào vì đã sinh ra một người con ưu tú. Tên ông được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình trên khắp cả nước. Đó không chỉ là sự tri ân. Mà còn là lời nhắc nhở các thế hệ mai sau rằng, độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh thầm lặng.
Thông điệp cuối câu chuyện
Có những người anh hùng chiến đấu bằng súng đạn. Có những người anh hùng chiến đấu bằng ý chí. Lê Hồng Phong đã chọn con đường gian khó nhất: giữ vững niềm tin ngay cả khi đối diện với ngục tù và cái chết. Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết. Nhưng lòng trung thành với Tổ quốc, với Nhân dân và lý tưởng mà ông theo đuổi vẫn luôn là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ hôm nay.



