Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chiến sĩ không ngại việc khó

Những ngày đầu ở đơn vị, Cu Nâu dần nhận ra rằng cuộc sống của người chiến sĩ không chỉ có thao trường và những giờ huấn luyện. Có rất nhiều công việc tưởng nhỏ bé nhưng nếu không có người làm thì cả đơn vị sẽ gặp khó khăn.

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ không ngại việc khó

Những ngày đầu ở đơn vị, Cu Nâu dần nhận ra rằng cuộc sống của người chiến sĩ không chỉ có thao trường và những giờ huấn luyện. Có rất nhiều công việc tưởng nhỏ bé nhưng nếu không có người làm thì cả đơn vị sẽ gặp khó khăn.

Một buổi sáng sau cơn mưa, con đường dẫn vào nơi đóng quân trở nên lầy lội. Nước đọng thành từng vũng, bùn đất bám đầy lối đi.

Cán bộ vừa thông báo cần người dọn lại đoạn đường thì Cu Nâu đã cùng vài đồng đội bước lên.

Một người hỏi:

— Việc này có nặng không?

Cu Nâu cười:

— Nặng thì làm chậm, chứ để đường thế này ai đi cũng khó.

Mọi người bắt tay vào việc.

Người lấy cuốc, người xúc đất, người dùng cành cây dọn những chỗ bị bùn lấp. Không ai nghĩ đây là công việc thấp hay cao. Việc gì có ích cho tập thể thì cùng nhau làm.

Cu Nâu vốn quen lao động từ nhỏ nên không ngại bùn đất. Cậu nhớ những ngày theo cha ra đồng, nhớ bàn tay chai sạn của cha sau mỗi ngày làm thuê.

Cha từng nói:

“Việc khó không đáng sợ. Chỉ sợ thấy khó rồi bỏ.”

Câu nói ấy trở thành thói quen của cậu.

Trưa hôm đó, khi mọi người đang nghỉ, tiểu đội trưởng Hòa đi qua đoạn đường vừa sửa.

Anh nhìn con đường đã khô ráo hơn rồi hỏi:

— Ai làm?

Một người chỉ Cu Nâu.

Anh Hòa gật đầu:

— Tốt. Nhưng nhớ giữ sức. Làm việc gì cũng phải biết phối hợp, không được tự ý làm quá sức.

Cu Nâu đáp:

— Vâng!

Những ngày sau đó, bất cứ khi nào đơn vị có việc cần người, Cu Nâu đều cố gắng tham gia trong khả năng của mình. Khi thì giúp dọn nơi nghỉ, lúc phụ vận chuyển vật dụng nhẹ, khi lại cùng đồng đội chăm sóc khu vực sinh hoạt.

Có hôm việc khá vất vả, một người than:

— Việc này chắc không làm nổi.

Cu Nâu cười:

— Một người làm khó, nhiều người cùng làm thì sẽ xong.

Mọi người nhìn nhau rồi tiếp tục.

Đến chiều, công việc hoàn thành.

Ai cũng mệt, nhưng không khí trong tiểu đội lại vui vẻ.

Cu Nâu hiểu rằng người chiến sĩ không phải lúc nào cũng thể hiện lòng quyết tâm bằng những việc lớn lao. Nhiều khi, phẩm chất ấy được thể hiện qua cách người ta đối mặt với một công việc khó trước mắt.

Không né tránh. Không than phiền. Không bỏ cuộc giữa chừng.

Tối ấy, Cu Nâu ngồi bên đồng đội, nhớ lại những lời cha dặn từ ngày còn ở Quỳnh Đôi.

Cậu nhận ra mình đã mang theo một món quà đặc biệt từ quê hương: đó là tính cần cù của người nông dân.

Chính đôi tay từng nhặt rơm, gánh nước, chăn trâu và phụ cha ngoài đồng giờ đây đang học cách phục vụ tập thể.

Và Cu Nâu hiểu thêm một bài học của đời chiến sĩ:

Việc lớn được làm nên từ những con người không ngại việc khó, biết nhận phần việc của mình và làm đến nơi đến chốn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn