NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG TÊN- MN PHÙ LƯƠNG
NGƯỜI CHIẾN SĨ KHÔNG TÊN
Trong hồ sơ liệt sĩ của xã, có một ngôi mộ ghi: “Liệt sĩ chưa biết tên.” Người dân gọi anh là “anh bộ đội không tên”.
Anh xuất hiện ở làng vào một đêm mưa. Không ai biết quê quán, chỉ biết anh xin tham gia du kích. Anh ít nói, làm việc gì cũng xung phong. Từ đào hầm, gác đêm đến chiến đấu, anh luôn là người đi đầu.
Có lần, trong một trận đánh, anh cứu sống hai đồng đội nhưng bản thân bị thương nặng. Khi được hỏi tên để báo cáo, anh chỉ lắc đầu:
– Tên tôi không quan trọng.
Trận cuối cùng, địch càn vào làng với lực lượng lớn. Anh ở lại chặn hậu để dân và đồng đội rút lui. Tiếng súng kéo dài đến khi im hẳn. Khi mọi người quay lại, anh đã nằm lại bên gốc tre làng.
Không ai biết tên anh để ghi vào bia mộ. Nhưng năm nào đến ngày giỗ trận, người dân vẫn thắp hương, coi anh như người con của làng. Bởi có những con người không cần tên, vẫn sống mãi trong lòng nhân dân.



