Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chiến sĩ kiên cường của Tiểu đoàn 307

“Ai đã từng đi qua sông Cửu Long Giang Cửu Long Giang sóng trào nước xoáy Ai đã từng nghe tiếng tiểu đoàn Tiếng tiểu đoàn ba trăm lẻ bảy…” Những câu hát hào sảng trong ca khúc “Tiểu đoàn 307” của nhạc sĩ Nguyễn Hữu Trí, phổ thơ Nguyễn Bính, ra đời cuối năm 1949 đã trở thành khúc tráng ca của một đơn vị chủ lực cơ động đầu tiên ở Nam Bộ – Tiểu đoàn 307. Trong những chiến công lừng lẫy ấy có sự đóng góp nổi bật của Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thành Út – một người lính suố

Hải Phòng28/02/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi thơ gian khó và quyết định dấn thân

Nguyễn Thành Út sinh ra trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa. Mồ côi cha mẹ từ năm 10 tuổi, ông phải nương nhờ cửa Phật để lớn lên. Chính tuổi thơ thiếu thốn ấy đã hun đúc nơi ông ý chí tự lập và lòng căm thù giặc sâu sắc.

Năm 15 tuổi, ông khai gian tuổi để được vào bộ đội. Ban đầu làm y tá cứu thương, sau đó tham gia lực lượng biệt động ở Sài Gòn. Khi bị lộ, tổ chức đưa ông về chiến khu và ông chính thức chiến đấu trong đội hình Tiểu đoàn 307 – nơi đã làm nên tên tuổi ông.

Tiểu đoàn 307 – “quả đấm thép” của Nam Bộ

Tiểu đoàn 307 được thành lập ngày 1/5/1948 từ lực lượng Khu 8 và một bộ phận Trung đoàn 99 Bến Tre. Sau hai tháng huấn luyện tại Bến Tre, ngày 5/7/1948 đơn vị xuất quân tại Giồng Luông (Thạnh Phú).

Từ Long An, Đồng Tháp, Trà Vinh đến Vĩnh Long, Cần Thơ, Kiên Giang, Bạc Liêu… tiểu đoàn liên tục cơ động chiến đấu, trở thành nỗi khiếp đảm của quân Pháp. Tính đến năm 1954, đơn vị đã tham gia hơn 100 trận đánh lớn nhỏ.

Trận đầu ra quân – Mốc son Mộc Hóa

Nhớ lại trận đánh đầu tiên, Nguyễn Thành Út kể:

Ngày 16/8/1948, một đại đội của tiểu đoàn vây đồn Mộc Hóa (Long An), bộ phận còn lại tổ chức trận địa “đả viện”, chặn đánh và tiêu diệt gọn một tiểu đoàn địch từ Kompongro (Campuchia) kéo sang cứu viện.

Trận thắng vang dội ấy không chỉ giải phóng huyện Mộc Hóa mà còn nối thông các chiến trường Khu 7, Khu 8 và Khu 9, tạo thế liên hoàn Việt Nam – Campuchia. Đây được xem là mốc son mở đầu cho truyền thống “đánh đâu thắng đó” của Tiểu đoàn 307.

Những chiến công nối tiếp

Sau trận Mộc Hóa, Tiểu đoàn 307 tiếp tục lập công ở Đồng Tháp Mười, bảo vệ cơ quan đầu não Nam Bộ; tham gia chiến dịch Trà Vinh (1950), hạ ba đồn bót, bắn cháy xe bọc thép; rồi cơ động về miền Tây từ 1952–1954, tiêu biểu là các trận:

  • Cứ điểm Bảy Ngàn (Cần Thơ)

  • Đồn Hộ Phòng (Giá Rai)

  • Bót Đầu Dừa (Cà Mau)

  • Mỗi trận đánh đều thể hiện lối tác chiến linh hoạt, táo bạo, hiệp đồng chặt chẽ giữa bộ đội chủ lực và lực lượng địa phương.

    Phối hợp chiến trường Điện Biên Phủ

    Đầu năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt, Tiểu đoàn 307 được lệnh phối hợp chiến trường, mở các đợt tiến công mạnh ở Nam Bộ nhằm phân tán lực lượng địch.

    Tháng 2/1954, đơn vị giải phóng huyện An Biên (Bạc Liêu), gây thiệt hại nặng cho hai tiểu đoàn địch, bao vây và bức rút nhiều đồn bót ở Rạch Giá và Châu Thành (Kiên Giang).

    Trong một trận đánh ác liệt, Nguyễn Thành Út bị thương nặng, “thập tử nhất sinh”. Nhưng ông sống sót để tiếp tục chứng kiến ngày kháng chiến thắng lợi.

    Danh hiệu cao quý ở tuổi 25

    Tháng 5/1956, khi mới 25 tuổi, ông được Hồ Chí Minh ký quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

    Đó không chỉ là phần thưởng cho lòng dũng cảm cá nhân, mà còn là sự ghi nhận truyền thống anh hùng của cả Tiểu đoàn 307 – đơn vị sau này được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND năm 2005.

    Người lính trọn đời vì Tổ quốc

    Sau Hiệp định Genève 1954, ông tập kết ra Bắc, công tác trong lực lượng phòng không – không quân cho đến khi nghỉ hưu năm 1993.

    Ở tuổi xế chiều, ông sống giản dị tại TP. Hồ Chí Minh, niềm vui lớn nhất là được gặp lại đồng đội, nhắc nhớ những năm tháng “nguyện một lòng gìn giữ non sông”.

    Cuộc đời Nguyễn Thành Út là hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên Nam Bộ thời kháng chiến:

    • Sớm giác ngộ cách mạng

  • Không tiếc máu xương

  • Trung thành tuyệt đối với lý tưởng

  • Tiếng hát “Tiểu đoàn 307” vẫn vang vọng trên dòng Cửu Long như lời nhắc nhở về một thế hệ đã làm nên lịch sử – trong đó có người chiến sĩ anh hùng Nguyễn Thành Út.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn