Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG NƠI NGỤC TÙ TUỔI TRẺ

Ninh Bình07/07/2026Đoàn phường Lê Hồ (Đoàn phường Lê Hồ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một trang sử vô cùng đặc biệt và xúc động viết về những chiến sĩ cách mạng tuổi thiếu niên. Bị giặc giam cầm khi tuổi đời còn rất trẻ, các anh đã biến ngục tù thành trường học, biến lòng căm thù thành vũ khí quật khởi. Giữa những người con quả cảm ấy, đồng chí Trần Bình chính là cánh chim đầu đàn, người thủ lĩnh kiên cường đã lãnh đạo các phong trào đấu tranh tại Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt và thực hiện cuộc vượt ngục huyền thoại, cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.

Đồng chí Trần Bình sinh năm 1942 tại vùng quê giàu khí phách cách mạng xã Điện Hồng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống yêu nước. Sinh ra giữa thời kỳ đất nước bị chia cắt, mới 13 tuổi, cậu bé Trần Bình đã sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo dưới gót giày xâm lược, kẻ thù liên tục tổ chức các cuộc càn quét, bắt bớ, tra tấn dã man các chiến sĩ của ta, lòng căm thù giặc trong anh đã sớm kết tinh thành hành động. Trần Bình hăng hái tham gia hoạt động, bất chấp việc bản thân và nhiều đồng đội nhỏ tuổi liên tục nằm trong tầm ngắm ruồng bố của quân thù.Tháng 6/1969, khi đang hoạt động trong mạng lưới Biệt động nội thành tại thành phố Đà Nẵng, đồng chí Trần Bình không may bị địch bắt giữ. Chúng giam cầm anh tại Ty cảnh sát Gia Long (Đà Nẵng), sau đó ập về tận nhà lục soát, phát hiện nhiều tài liệu bí mật, hồ sơ và áp phích cách mạng. Nhận thấy đây là một mắt xích quan trọng, địch lập tức áp giải anh đến Trung tâm Phỏng vấn Thanh Bình (Đà Nẵng) — một hang ổ tra khảo khét tiếng. Tại đây, dù phải gánh chịu muôn vàn đòn roi "c.h.ế.t đi sống lại" cùng những thủ đoạn t.r.a t.ấ.n tàn khốc, người chiến sĩ trẻ vẫn giữ vững lòng son, quyết không khai báo nửa lời. Bất lực trước chí thép của anh, kẻ thù đành khép anh vào tội danh "Phản nghịch chống chế độ quốc gia", xử phạt 6 năm tù khổ sai và tống giam vào nhà lao Kho Đạn (Đà Nẵng).Năm 1971, nhằm cách ly và khuất phục ý chí của các chiến sĩ nhỏ tuổi, thực dân mới đã điều động đồng chí Trần Bình cùng hàng trăm tù nhân thiếu nhi vào Nhà lao thiếu nhi Đà Lạt. Thế nhưng, âm mưu của giặc đã hoàn toàn phá sản. Ngay trong lòng ngục tối, Trần Bình đã trở thành "người thầy" đặc biệt, âm thầm tổ chức giảng dạy, truyền đạt Bản điều lệ Đoàn thanh niên nhân dân cách mạng miền Nam Việt Nam cho các anh em bạn tù. Trí tuệ và bản lĩnh của anh đã biến nơi đây thành một chiến trường rực lửa, nơi anh trực tiếp tham gia Ban chỉ đạo, vạch ra các chương trình hành động cốt lõi: từ phong trào chống chào cờ địch, mổ bụng tự sát để phản đối chế độ hà khắc, cho đến các kế hoạch phá kềm diệt ác, nổi dậy làm chủ nhà lao và vượt ngục.Đỉnh cao của tinh thần bất khuất ấy là cuộc vượt ngục huyền thoại đêm mùng 7, rạng sáng ngày 8/5/1973 do Trần Bình trực tiếp vạch kế hoạch và chỉ huy. Đúng 18 giờ chiều, ngay sau khi giám thị hoàn tất thủ tục điểm danh, Trần Bình đã mật lệnh cho các anh em ở phòng giam C chia làm 3 tổ chuyên trách hành động. Đúng 24 giờ đêm, anh lặng lẽ đánh thức các đồng đội. Dưới sự chỉ huy quyết đoán của Trần Bình, cả nhóm đã mưu trí phá tan xích khóa phòng giam, rầm rộ cắt rào, vượt qua các lớp kẽm gai dày đặc của nhà lao trong sự ngỡ ngàng của kẻ địch.Cuộc rút chạy diễn ra vô cùng gay cấn trong đêm tối mịt mùng. Hai chiến sĩ Ngô Bê và Trần Công Khanh không may bị lạc hướng và bị địch bắt lại. 11 chiến sĩ còn lại, dưới sự dẫn dắt của Trần Bình, đã có một quyết định sinh tử: ngâm mình suốt một ngày dài dưới lòng suối buốt giá của cao nguyên, lấy cỏ phủ lên đầu và chỉ chừa lại mũi để thở. Đến 21 giờ đêm ngày 8/5, sau một ngày chịu đựng cái lạnh thấu xương, 11 người con quả cảm đã bắt được liên lạc với cơ sở cách mạng của má Năm Tịch và được nhân dân đùm bọc, đưa về vùng căn cứ an toàn trong niềm vỡ òa chiến thắng.Trở về với tự do, đồng chí Trần Bình cùng các đồng chí Huỳnh Đức Hòa, Trương Công Nhân được bổ sung vào đơn vị 850 thuộc Thị đội Đà Lạt, đảm nhiệm vai trò giao liên then chốt cho đơn vị. Tháng 7/1973, trên đường đi công tác, anh bị địch phát hiện và phục kích gắt gao. Bị trúng đạn trọng thương rất nặng ở vùng bụng, anh được đồng đội đưa về tuyến sau điều trị. Thế nhưng, ngay khi vết thương vừa kịp lên da non, người chiến sĩ ấy lại lập tức xin trở lại đơn vị, tiếp tục cầm súng ra chiến trường.Tháng 4/1974, trong một chuyến đi công tác lần thứ hai, đồng chí Trần Bình một lần nữa lọt vào ổ mai phục hiểm hóc của kẻ thù. Giữa trận chiến không cân sức, anh bị trúng đạn độc của giặc và đã anh dũng hy sinh, hiến dâng trọn vẹn cuộc đời xanh tuổi 32 cho mảnh đất quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn