Bài viết

NGƯỜI CHIÊN SĨ LÁI TÀU KHÔNG SỐ VÀ KHÚC CA BI TRÁNG CỦA ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH TRÊN BIỂN

Hành trình cảm tử của người chiến sĩ hàng hải trên những con Tàu không số thuộc Lữ đoàn 125. Trận hải chiến khốc liệt và quyết định bộc phá hủy tàu tại vùng biển Vũng Rô năm 1965 đã trở thành biểu tượng anh hùng của những người lính biển kiên trung.

Đồng Nai10/06/2026Tô Thị Hoàng Yến (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu như đường Trường Sơn trên bộ là tuyến đường xẻ dọc đại ngàn, thì Đường Hồ Chí Minh trên biển là một kỳ tích vô song khác của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Để chi viện cho chiến trường Nam Bộ và Nam Trung Bộ - nơi đường bộ chưa tới được, những con “Tàu không số” đã ra đời. Gọi là tàu không số vì chúng không mang số hiệu cố định, liên tục thay đổi hình dạng, sơn lại màu vỏ để ngụy trang thành tàu đánh cá nước ngoài hòng qua mặt hệ thống radar và tuần tra dày đặc của hạm đội Mỹ. Ông Nguyễn Văn Đức, một người con của biển cả, chính là thủy thủ trên một trong những chuyến tàu cảm tử ấy.

Bà Đức chia sẻ, mỗi chuyến ra khơi của Đoàn 125 được xác định là một hành trình cảm tử. Trước khi đi, các thủy thủ đều được làm lễ truy điệu sống. Trên tàu luôn cài sẵn hàng tấn thuốc nổ ở mũi và đuôi tàu. Nguyên tắc tối cao của Đường trên biển là: Tuyệt đối giữ bí mật, nếu bị địch phát hiện và không thể thoát được, thuyền trưởng phải phát lệnh bộc phá hủy tàu, chấp nhận hy sinh tất cả để vũ khí không rơi vào tay giặc và vị trí tuyến đường không bị lộ.

Tháng 2 năm 1965, con tàu không số chở hơn 60 tấn vũ khí do ông Nguyễn Văn Đức làm thủy thủ nhận lệnh cập bến Vũng Rô (Phú Yên). Đây là một vịnh nhỏ, bao bọc bởi những vách đá dựng đứng, vị trí cực kỳ hiểm trở. Sau khi tàu cập bến an toàn vào ban đêm và đang tranh thủ bốc dỡ vũ khí lên hang đá, trời bỗng hửng sáng. Không may, một chiếc máy bay trinh sát của địch đã phát hiện ra vết ngụy trang lá cây trên mạn tàu.

Ngay lập tức, quân địch huy động hàng chục máy bay phản lực, tàu chiến bao vây, dội bom bắn phá điên cuồng xuống vịnh Vũng Rô hòng bắt sống con tàu giải phóng. Trận hải chiến không cân sức nổ ra giữa một bên là hệ thống vũ khí tối tân của Mỹ và một bên là những người lính biển dũng cảm với súng bộ binh. Ông Đức cùng đồng đội kiên cường bắn trả, bám trụ từng góc boong tàu dưới làn mưa bom bão đạn.

Khi nhận thấy tàu bị hư hỏng nặng, không còn khả năng di chuyển và vòng vây quân giặc đang siết chặt, Thuyền trưởng ra lệnh cho toàn bộ thủy thủ rút vào bờ, chỉ để lại một tổ ở lại kích nổ khối bộc phá. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc không gian Vũng Rô, cột nước và khói đen bốc cao hàng trăm mét. Con tàu nổ tung thành muôn vàn mảnh thép, chìm sâu xuống đáy biển, hoàn thành sứ mệnh giữ vững bí mật đến hơi thở cuối cùng.

Ông Nguyễn Văn Đức và các đồng đội sống sót sau trận chiến Vũng Rô năm ấy đã phải băng rừng, lội suối ròng rã nhiều tháng trời để trở lại miền Bắc, tiếp tục bước lên những con tàu không số mới, tiếp tục những chuyến khơi xa cảm tử. Sự hy sinh anh dũng của những người lính biển năm ấy đã dệt nên một huyền thoại bất tử của lịch sử hải quân thế giới.

Trong thời bình, mỗi lần đứng trước sóng biển quê hương, ông Đức lại bùi ngùi nhớ về những người đồng đội đã nằm lại dưới lòng đại dương sâu thẳm khi tuổi đời còn rất xanh. Những con người “cảm tử để Tổ quốc quyết sinh” ấy chính là những đóa hoa lửa của biển cả, máu thịt của họ đã hòa vào sóng nước, giữ gìn biển đảo quê hương vẹn toàn cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn