Bài viết

Người chiến sĩ lái xe Trường Sơn và những chuyến hàng "không kính" xuyên đêm

Đoàn Mai Lan

Bắc Ninh22/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi cuộc chiến đấu ở chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, chàng thanh niên Hải Dương Hoàng Đăng Vinh xếp lại bút nghiên, tình nguyện nhập ngũ và được điều về Binh trạm 31, Binh đoàn 559 (Đoàn Trường Sơn). Anh trở thành người lính lái xe vận tải quân sự — một trong những lực lượng đối mặt với nguy hiểm hàng ngày hàng giờ trên "con đường máu".

​Nhiệm vụ của anh cùng đồng đội là điều khiển những chiếc xe tải ZIL-130, Ural chở vũ khí, đạn dược, lương thực vượt qua hàng ngàn km đường rừng núi đầy vực sâu, dốc đứng để tiếp tế cho Nam Bộ và Tây Nguyên.

​Chiếc xe không kính và trận chiến tại "Cổng Trời" .​Tuyến đường Trường Sơn thời bấy giờ bị không quân Mỹ đánh phá dồn dập 24/24 giờ bằng bom B-52, bom cừu, bom tọa độ và chất độc hóa học. Máy bay "Cây nhiệt đới" và trinh sát "Cánh quạt" lượn vòng liên tục để phát hiện ánh đèn xe.

​Trận đánh đáng nhớ nhất của anh Vinh diễn ra vào mùa khô năm 1971 tại khu vực Cổng Trời (đèo Mụ Giạ, Quảng Bình). Chiếc xe chở 5 tấn đạn pháo của anh bị máy bay phản lực địch phát hiện. Bom nổ hất văng cabin, làm vỡ nát toàn bộ kính chắn gió, đứt dây phanh và làm hỏng hệ thống đèn chiếu sáng.

​Không ngần ngại nguy hiểm, anh Vinh cùng phụ xe lấy giẻ lau quấn chặt bàn tay bị thương, tiếp tục nổ máy. Giữa đêm tối đại ngàn, không kính chắn gió, gió ngàn thổi rát mặt và bụi đá xộc thẳng vào mắt, anh Vinh đã sáng tạo phương pháp "chạy theo vệt sáng phản quang": Phụ xe ôm một tấm vải trắng chạy phía trước hoặc bám bên hông cabin để làm cột mốc dẫn đường cho xe qua đoạn sạt lở.

​Nhờ sự mưu trí và quả cảm, chiếc xe "không kính, không đèn" của anh đã vượt qua tọa độ lửa, đưa toàn bộ 5 tấn đạn pháo cập bến an toàn trước khi trời sáng.

​Trong suốt 6 năm bám trụ Trường Sơn, anh Hoàng Đăng Vinh đã cầm lái hàng trăm chuyến xe, hàng chục lần xe bị trúng bom, nhiều lần thoát chết hy sinh trong gang tấc nhưng chưa từng làm trễ một chuyến hàng nào của mặt trận.

​Giữ mãi tinh thần "Xe chưa qua, nhà chưa tiếc" .​Sau năm 1975, ông xuất ngũ trở về quê nhà Hải Dương, tiếp tục đóng góp cho công tác hội cựu chiến binh địa phương và giữ vai trò truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ.

​Mỗi khi nhớ về Trường Sơn, người chiến sĩ lái xe năm xưa lại xúc động đọc lại những câu thơ của Phạm Tiến Duật — bài thơ được viết ra từ chính hình ảnh sống động của những người lính như ông: "Không có kính không phải vì xe không có kính / Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi...". Ông chính là một mảnh ghép sống động tạo nên huyền thoại Đường Hồ Chí Minh lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn