NGƯỜI CHIẾN SĨ LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Tháng 3 năm 1954, chiến trường Điện Biên Phủ bước vào những ngày tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Tại thung lũng Mường Thanh, quân đội ta từng bước tiến công vào hệ thống cứ điểm kiên cố của quân Pháp. Mỗi mét chiến hào, mỗi quả đồi đều phải đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và sự hy sinh của những người lính. Trong những ngày tháng lịch sử ấy, có một người chiến sĩ đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm: Phan Đình Giót.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình nghèo ở xã Tam Quang, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng cơ cực của người dân mất nước. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, ông tham gia lực lượng tự vệ và sau đó nhập ngũ, trở thành người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trước khi đến với Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót đã trải qua nhiều trận chiến trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và được đồng đội biết đến là người gan dạ, có tinh thần trách nhiệm và luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn.
Đầu tháng 3 năm 1954, đơn vị của Phan Đình Giót hành quân lên Điện Biên Phủ. Ông là Tiểu đội phó thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312. Ngày 13 tháng 3 năm 1954, quân ta bắt đầu tiến công Him Lam, cứ điểm được quân Pháp xây dựng kiên cố nhằm bảo vệ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Đây cũng là trận đánh mở màn của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Quân Pháp dựa vào hệ thống hầm hào, công sự và hỏa lực mạnh để chống trả quyết liệt. Bộ đội ta phải vượt qua hàng loạt chướng ngại vật và những trận pháo kích dữ dội để tiếp cận các vị trí của địch. Trong đội hình xung kích, Phan Đình Giót cùng đồng đội liên tục tiến lên, tìm cách phá các hàng rào và tiêu diệt những vị trí hỏa lực đang ngăn cản bước tiến của bộ đội.
Trong quá trình chiến đấu, Phan Đình Giót nhiều lần bị thương. Nhưng ông vẫn tiếp tục ở lại trận địa. Khi quân ta đang tiến công, một hỏa điểm của địch từ trong công sự liên tục bắn dữ dội, gây thương vong và cản trở bước tiến của bộ đội. Nếu hỏa điểm ấy không bị vô hiệu hóa, lực lượng xung kích rất khó tiếp tục tiến lên.
Phan Đình Giót cùng đồng đội tìm cách tiếp cận vị trí của địch. Ông dùng súng và lựu đạn đánh vào hỏa điểm, góp phần làm giảm sức chống trả của đối phương. Trong lúc trận chiến đang diễn ra, ông tiếp tục bị thương nặng. Máu từ những vết thương chảy nhiều, nhưng người chiến sĩ ấy vẫn không rời khỏi vị trí chiến đấu.
Khi hỏa lực địch tiếp tục bắn mạnh từ lỗ châu mai, Phan Đình Giót đã lấy thân mình che lấp lỗ châu mai, tạo điều kiện cho đồng đội tiến lên tiêu diệt vị trí của địch. Sau hành động ấy, ông hy sinh. Sự hy sinh của Phan Đình Giót đã góp phần quan trọng vào việc mở đường cho đơn vị tiếp tục tiến công, tiêu diệt cứ điểm Him Lam.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, Him Lam bị quân ta tiêu diệt. Trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ giành thắng lợi, tạo khí thế và niềm tin lớn cho bộ đội ta trong những ngày chiến đấu tiếp theo. Nhưng phía sau chiến thắng ấy là sự hy sinh của những người lính như Phan Đình Giót, những con người đã đi vào trận chiến và không bao giờ trở về.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi ông được nhắc đến cùng những người anh hùng của Chiến dịch Điện Biên Phủ như Tô Vĩnh Diện, Bế Văn Đàn, Trần Can, Hoàng Văn Nô và nhiều chiến sĩ khác. Họ đã trở thành những biểu tượng tiêu biểu cho tinh thần chiến đấu và sự hy sinh của Quân đội nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Phan Đình Giót ngã xuống ở Him Lam. Chiến tranh đã lùi xa, những chiến hào năm xưa giờ đã trở thành những địa danh lịch sử. Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ lấy thân mình che lấp hỏa điểm vẫn khiến người ta phải dừng lại để suy nghĩ. Điều đáng nhớ không chỉ là khoảnh khắc ông hy sinh, mà là cả quá trình ông đã lựa chọn ở lại trận địa khi bản thân đã bị thương, lựa chọn tiến lên khi trước mặt là hỏa lực của đối phương, và cuối cùng chấp nhận sự hy sinh của chính mình để đồng đội có cơ hội hoàn thành nhiệm vụ.
Nhìn lại câu chuyện ấy trong thời bình, chúng ta càng hiểu rằng những chiến thắng lớn của dân tộc không tự nhiên mà có. Đằng sau ngày 7 tháng 5 năm 1954, đằng sau chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, là biết bao con người đã gửi lại tuổi thanh xuân, máu và cả mạng sống của mình nơi chiến trường. Phan Đình Giót là một trong những con người như thế.
Có thể chúng ta không bao giờ biết hết những suy nghĩ cuối cùng của người chiến sĩ trong giây phút ấy. Nhưng lịch sử đã ghi lại hành động của ông. Và chính hành động ấy trở thành một lời nhắc nhở đối với các thế hệ sau: hòa bình không phải là điều tự nhiên có sẵn. Hòa bình được đánh đổi bằng sự hy sinh của những con người đã từng đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, nhưng vẫn lựa chọn đặt nhiệm vụ, đồng đội và Tổ quốc lên trên sự an nguy của bản thân.
Phan Đình Giót đã nằm lại ở Him Lam khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông không thể nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, không thể chứng kiến những đổi thay của quê hương sau chiến tranh. Nhưng sự hy sinh của ông không mất đi. Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, những chiến hào năm xưa đã trở thành những địa danh lịch sử, tiếng súng của chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi Phan Đình Giót vẫn được nhắc đến với niềm kính trọng. Người chiến sĩ ấy đã lấy tuổi xuân và mạng sống của mình để góp phần mở đường cho đồng đội, góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ. Sự hy sinh của ông cùng biết bao người lính năm xưa đã trở thành một phần không thể tách rời của lịch sử dân tộc, để mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta không chỉ nhớ đến một chiến thắng lừng lẫy, mà còn nhớ đến những con người đã nằm lại phía sau chiến thắng ấy.



