Người chiến sĩ Lê Xuân Phúc
Người chiến sĩ Lê Xuân Phúc
Người chiến sĩ Lê Xuân Phúc
Năm 1975, khi đất nước vừa bước sang một trang sử mới, cũng là lúc người thanh niên Lê Xuân Phúc lên đường thực hiện nghĩa vụ quân sự. Tuổi trẻ của ông gắn liền với màu xanh áo lính, với những tháng ngày rèn luyện, gian khổ và những năm tháng không thể nào quên trong cuộc đời.
Bảy năm trong quân ngũ, từ năm 1975 đến năm 1982, là quãng thời gian tuy không quá dài nhưng đã để lại những dấu ấn sâu đậm. Đó là những ngày xa gia đình, xa quê hương; là những buổi huấn luyện vất vả, những đêm hành quân, những lần đối mặt với khó khăn và thử thách. Trong hoàn cảnh đất nước sau chiến tranh còn bộn bề gian khó, người lính không chỉ mang trên vai nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc mà còn mang theo trách nhiệm của thế hệ mình đối với quê hương.
Với Lê Xuân Phúc, quân ngũ không chỉ là một chặng đường công tác. Đó còn là trường học lớn của cuộc đời, nơi ông học được tính kỷ luật, sự kiên cường, tình đồng chí, đồng đội và tinh thần trách nhiệm.
Những năm tháng ấy đã tôi luyện một người thanh niên thành một người lính trưởng thành hơn. Trong gian khổ, tình đồng đội càng thêm gắn bó. Những người cùng đơn vị, cùng chung thao trường, cùng chia sẻ những bữa cơm giản dị và những giờ phút khó khăn đã trở thành những người anh em mà ký ức về họ vẫn còn theo ông qua năm tháng.
Đến năm 1982, sau bảy năm khoác áo lính, Lê Xuân Phúc rời quân ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng màu áo xanh và những năm tháng quân ngũ vẫn trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông.
Bảy năm – một quãng thời gian của tuổi trẻ.
Bảy năm – một hành trình của rèn luyện và trưởng thành.



