Người chiến sĩ luôn đi trước
Trong mỗi cuộc hành quân, Phan Đình Giót luôn là người đi đầu.
Đường núi hiểm trở.
Có chiến sĩ sốt rét không đi nổi.
Anh cõng đồng đội vượt dốc.
Có người thiếu gạo.
Anh chia phần cơm của mình.
Có chiến sĩ bị thương.
Anh ở lại chăm sóc đến khi đơn vị quay lại đón.
Một đồng đội từng kể:
“Ở đâu khó là Giót có mặt.”
Anh không nói nhiều, chỉ âm thầm làm.
Tinh thần ấy khiến ai cũng tin tưởng.
Đồng đội gọi anh bằng cái tên thân thương:
“Người luôn đi trước.”



