Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người chiến sĩ luôn nhận việc khó

Trong những năm chiến tranh, giữa một đơn vị bộ đội có một người chiến sĩ thường khiến đồng đội chú ý bởi một thói quen rất giản dị. Mỗi khi cán bộ hỏi: – Ai nhận nhiệm vụ này? Anh thường là người bước lên trước. Không phải vì anh muốn được khen. Cũng không phải vì anh nghĩ mình giỏi hơn người khác. Chỉ đơn giản là anh thường nghĩ: nếu công việc khó đã có người phải làm, thì mình có thể làm được gì, cứ nhận phần ấy.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ luôn nhận việc khó

Trong những năm chiến tranh, giữa một đơn vị bộ đội có một người chiến sĩ thường khiến đồng đội chú ý bởi một thói quen rất giản dị.

Mỗi khi cán bộ hỏi:

– Ai nhận nhiệm vụ này?

Anh thường là người bước lên trước.

Không phải vì anh muốn được khen.

Cũng không phải vì anh nghĩ mình giỏi hơn người khác.

Chỉ đơn giản là anh thường nghĩ: nếu công việc khó đã có người phải làm, thì mình có thể làm được gì, cứ nhận phần ấy.

Một buổi sáng, đơn vị chuẩn bị vượt qua một đoạn đường rừng dài. Trời vừa mưa xong, đất nhão và trơn. Đường vận chuyển có nhiều đoạn bị cây đổ chắn ngang.

Người phụ trách hỏi:

– Ai đi trước kiểm tra đường?

Người chiến sĩ bước lên:

– Tôi đi.

Một đồng đội nói:

– Để tôi đi cùng.

Anh gật đầu:

– Đi cùng thì tốt. Hai người dễ hỗ trợ nhau hơn.

Hai người mang theo dụng cụ rồi đi trước.

Đoạn đường không dễ đi. Có chỗ phải vòng qua sườn núi, có chỗ phải dọn những cành cây lớn chắn lối. Họ vừa làm vừa đánh dấu những vị trí khó để đoàn quân phía sau đi qua an toàn hơn.

Khi trở lại, người chiến sĩ chỉ nói:

– Đường đi được rồi.

Không ai biết anh đã phải làm thêm bao nhiêu việc.

Buổi chiều, đơn vị cần chuyển một số đồ dùng nặng qua một con dốc.

Người phụ trách vừa nói:

– Ai giúp...

Anh lại bước lên:

– Tôi làm.

Một người khác cười:

– Lại là anh.

Anh cũng cười:

– Hôm nay tôi khỏe.

Thế là cả hai cùng nhận phần việc.

Đến tối, khi mọi người nghỉ, anh mới ngồi xuống bên gốc cây, thở dài vì mệt.

Một đồng đội hỏi:

– Sao việc gì khó anh cũng nhận?

Anh im lặng một lúc rồi đáp:

– Vì nếu mình không nhận thì người khác phải làm.

Người kia nói:

– Nhưng anh cũng mệt chứ.

Anh cười:

– Ai cũng mệt.

Rồi anh lấy bi đông nước uống một ngụm.

– Với lại, mai có thể tôi cần anh em giúp lại.

Người đồng đội nhìn anh rồi gật đầu.

Đó chính là điều khiến mọi người quý anh.

Anh không nhận việc khó để chứng tỏ mình.

Anh nhận vì nghĩ đến tập thể.

Có lần, đơn vị phải hành quân trong đêm. Một đoạn đường phía trước rất khó xác định. Người chỉ huy cần một nhóm nhỏ đi trước kiểm tra.

Chưa ai lên tiếng, anh đã đứng dậy.

– Tôi đi.

Lần này, người chỉ huy hỏi:

– Cậu đã làm việc cả ngày rồi. Có chắc không?

Anh đáp:

– Tôi vẫn đi được.

Người chỉ huy nhìn anh rồi nói:

– Được. Nhưng nhớ giữ sức và đi cùng đồng đội.

Anh gật đầu.

Đêm ấy, nhóm nhỏ đi trước trong bóng tối. Họ cẩn thận kiểm tra từng đoạn đường rồi báo hiệu cho đơn vị phía sau.

Khi đoàn quân đi qua an toàn, người chiến sĩ ấy mới trở về vị trí.

Một người bạn hỏi:

– Anh không thấy sợ sao?

Anh cười:

– Có chứ.

– Thế sao vẫn nhận?

Anh nhìn về phía những người đang tiếp tục hành quân:

– Vì nếu không có người đi trước thì tất cả phải chờ.

Câu trả lời rất ngắn.

Nhưng người bạn hiểu.

Dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ.

Đôi khi dũng cảm là biết việc mình làm khó khăn nhưng vẫn nhận trách nhiệm vì mọi người.

Những tháng ngày sau đó, người chiến sĩ ấy vẫn giữ thói quen cũ.

Khi đơn vị cần người làm thêm, anh có mặt.

Khi cần người ở lại hoàn thành công việc, anh nhận.

Khi một đồng đội mệt, anh chia sẻ phần việc.

Nhưng có một điều anh luôn nhắc mọi người:

– Việc khó không phải để một người làm. Nhận phần khó là để cùng nhau hoàn thành.

Vì thế, dần dần những người khác cũng học theo.

Một hôm, người chỉ huy vừa giao nhiệm vụ thì chưa kịp hỏi ai nhận, đã có mấy cánh tay cùng giơ lên.

Ông nhìn những người lính rồi mỉm cười:

– Bây giờ thì tôi không lo nữa.

Người chiến sĩ đứng bên cạnh cũng cười.

Anh hiểu rằng điều quan trọng không phải mình đã nhận bao nhiêu việc khó.

Điều quan trọng là tinh thần ấy đã lan sang những người xung quanh.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, những người lính năm xưa trở về cuộc sống đời thường.

Có người gặp lại anh và đùa:

– Hồi ấy việc gì khó cũng đến tay anh.

Anh cười:

– Không phải đến tay tôi. Là anh em cùng làm.

Người bạn hỏi:

– Vậy anh còn nhớ việc khó nhất không?

Anh suy nghĩ rồi lắc đầu:

– Không nhớ.

– Sao lại không nhớ?

Anh nhìn những người đồng đội cũ:

– Tôi chỉ nhớ là lúc khó khăn, mình không làm một mình.

Ngoài cửa, những người lính năm xưa lại ngồi bên nhau.

Họ đã già hơn rất nhiều so với những ngày ở chiến trường.

Nhưng câu chuyện về người chiến sĩ luôn nhận việc khó vẫn được nhắc lại.

Không phải để ca ngợi một cá nhân.

Mà để nhớ về một cách sống của cả một thế hệ:

Khi gian khổ đến, họ không tìm cách tránh phần mình.

Họ bước lên.

Và khi đã bước lên, họ lại tìm đồng đội cùng làm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn