Người chiến sĩ mang một cánh tay và ý chí thép
La Văn Cầu (1932, dân tộc Tày, Cao Bằng) là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Ông nổi tiếng trong Chiến dịch Biên giới 1950 tại trận Đông Khê khi bị thương nặng nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu, góp phần quan trọng vào chiến thắng của quân ta.
Chiến dịch Biên giới Thu – Đông năm 1950 là một dấu mốc quan trọng trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong chiến dịch ấy, trận đánh vào cứ điểm Đông Khê được xem là then chốt, mở đường cho thắng lợi lớn của quân ta.
Giữa khói lửa chiến trường, La Văn Cầu, một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày, được giao nhiệm vụ thuộc tổ bộc phá. Nhiệm vụ của ông vô cùng nguy hiểm: dùng bộc phá đánh mở hàng rào thép gai và công sự địch dưới làn đạn dày đặc.
Theo lời kể của cựu chiến binh Nông Văn Quang, khi tổ chiến đấu tiến sát mục tiêu, hỏa lực địch bắn ra dữ dội khiến nhiều đồng đội bị thương. Trong khoảnh khắc quyết liệt ấy, La Văn Cầu đã bị thương nặng ở cánh tay. Máu chảy nhiều, nhưng ông không lùi bước.
Trong tình thế hiểm nghèo, ông đã đưa ra quyết định thể hiện tinh thần chiến đấu phi thường: tiếp tục ôm bộc phá xông lên hoàn thành nhiệm vụ, mở đường cho đơn vị tiến công. Hành động ấy đã tạo điều kiện quan trọng để quân ta phá vỡ tuyến phòng ngự của địch tại Đông Khê.
Sau trận đánh, La Văn Cầu được đồng đội cứu ra khỏi chiến trường. Những người trực tiếp chứng kiến, trong đó có ông Nông Văn Quang, đều khẳng định rằng tinh thần chiến đấu của ông đã trở thành nguồn cổ vũ mạnh mẽ cho toàn đơn vị trong suốt chiến dịch.
Chiến thắng Đông Khê góp phần quyết định vào thắng lợi của Chiến dịch Biên giới 1950, đánh dấu bước chuyển lớn của cuộc kháng chiến chống Pháp.



