Người Chiến Sĩ Mang Theo Cả Một Cuộc Chiến Trong Tim
Người Chiến Sĩ Mang Theo Cả Một Cuộc Chiến Trong Tim
Viết về ông ngoại tôi – ông Lại Văn Tuân
Có những cuộc chiến đã kết thúc từ rất lâu trên bản đồ lịch sử, nhưng với một số con người, chiến tranh chưa bao giờ thực sự rời đi. Nó vẫn còn nằm trong từng giấc ngủ chập chờn, trong những tiếng động khiến họ giật mình, trong đôi tai không còn nghe rõ, và trong cả những ký ức đã vỡ vụn theo năm tháng tuổi già.
Ông ngoại tôi, ông Lại Văn Tuân, là người chiến sĩ kiên cường và mạnh mẽ nhất trong lòng những người con người cháu chúng tôi.
Năm nay ông đã 96 tuổi. Mái tóc bạc trắng, đôi mắt mờ đục và trí nhớ dần lạc mất theo thời gian. Ông không còn nhận ra mặt con cháu trong nhà. Có khi mẹ tôi đứng trước mặt gọi “bố ơi”, ông chỉ nhìn rất lâu rồi lặng im như người xa lạ. Người duy nhất ông còn nhớ là bà ngoại tôi - nhưng bà đã mất cách đây hơn mười năm.
Có lẽ trong trái tim ông, bà vẫn còn đang ở đâu đó.
Tôi chưa từng được nghe ông kể trực tiếp về chiến tranh, bởi giờ đây ông đã không còn đủ tỉnh táo để kể nữa. Nhưng qua lời mẹ, tôi biết rằng tuổi trẻ của ông đã được dành gần như trọn vẹn cho hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Những năm tháng ấy không chỉ lấy đi sức khỏe, thính giác và tuổi xuân của ông, mà còn để lại những vết thương vô hình theo ông suốt cả cuộc đời.
Mẹ kể rằng hồi còn nhỏ, mẹ gần như không được sống cạnh cha. Ông liên tục ra chiến trường. Suốt ba năm tuổi thơ của mẹ, hình ảnh quen thuộc nhất là những lần cả làng có người mang thư về. Ai cũng chạy ra ngóng. Vừa mong có thư của người thân, lại vừa sợ.
Sợ rằng đó sẽ là lá thư cuối cùng.
Chiến tranh khi ấy không giống trong phim ảnh với những bản nhạc hào hùng. Nó là đói khát, là rét buốt, là cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Ông từng kể rằng ngoài chiến trường, một cái lương khô nhỏ phải chia cho năm sáu người lính. Chỗ ngủ không đủ, nhiều khi chỉ nằm tạm giữa đất rừng lạnh ngắt. Có những người lính mới đến còn chưa kịp giới thiệu tên tuổi, quê quán đã phải lao vào chiến đấu rồi mãi mãi không trở về.
Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Điều đáng sợ nhất không phải chỉ là bom đạn, mà là cảm giác phải sống trong lo âu liên tục. Ngủ cũng không dám ngủ sâu vì sợ địch tấn công bất ngờ. Tiếng máy bay, tiếng pháo nổ, tiếng đất rung trời chuyển đã trở thành nỗi ám ảnh ăn sâu vào tâm trí ông.
Cho đến tận bây giờ.
Mỗi đêm, trước khi ngủ, ông vẫn phải tự tay xếp chăn, ga, gối đệm xung quanh người như một hàng rào che chắn. Ông sợ bị địch bắn. Trong ký ức của ông, chiến tranh dường như vẫn chưa kết thúc. Có những hôm trời mưa lớn, tiếng máy bơm nước vang lên ngoài sân, ông hoảng hốt tưởng là tiếng máy bay địch quay lại.
Ông lo lắng, bồn chồn, mất ngủ.
Có lẽ không ai hiểu được một người lính đã phải trải qua những gì mới có thể sống cả đời trong nỗi sợ như vậy.
Tiếng bom đạn năm xưa còn khiến ông bị ù tai nặng. Giờ đây ông gần như không nghe rõ nữa. Mỗi lần muốn nói chuyện với ông, mọi người phải ghé sát vào tai ông thật lớn. Nhưng ngay cả khi không nghe rõ, ông vẫn luôn hỏi một điều: “Giặc có quay lại không?”
Ông từng tâm sự rằng ngày đất nước thống nhất, ông không dám tin đó là sự thật. Ông nghĩ mình chỉ đang mơ. Bởi quá nhiều năm sống trong chiến tranh đã khiến ông luôn sợ hãi, ông luôn sợ một ngày quân Pháp hay quân Mỹ sẽ quay trở lại. Ông sợ khi ấy mình đã già yếu, tay chân không còn khỏe mạnh để tiếp tục chiến đấu bảo vệ đất nước.
Nghe những điều ấy, tôi vừa thương vừa đau lòng.
Chiến tranh không chỉ lấy đi máu và nước mắt trong thời điểm nó diễn ra, mà còn âm thầm phá hủy cuộc sống của biết bao con người sau này. Những người lính như ông tôi có thể sống sót trở về, nhưng sâu trong họ vẫn mang theo cả một chiến trường chưa bao giờ tắt tiếng súng.
Và gia đình của họ cũng vậy.
Bà ngoại sinh mẹ tôi và các bác ra trong cảnh không có ông ngoại bên cạnh, gần như một mình bàn tay bà nuôi lớn và dạy dỗ. Mẹ tôi lớn lên trong nỗi thấp thỏm chờ cha trở về. Bà ngoại tôi dành cả tuổi thanh xuân để chờ đợi. Những đứa con của người lính phải học cách trưởng thành trong thiếu thốn tình cảm gia đình. Đó là những mất mát mà không điều gì có thể bù đắp hoàn toàn.
Nhưng trên tất cả, tôi vẫn luôn tự hào về ông ngoại mình.
Ông Lại Văn Tuân không phải một người hùng trong sách giáo khoa, không có huân chương lấp lánh hay những bài báo ca ngợi. Ông chỉ là một người lính bình thường, đã dành cả tuổi trẻ để sống và chiến đấu vì Tổ quốc. Ông đã bước qua đói rét, bom đạn và cái chết để góp phần giữ lại nền hòa bình hôm nay cho con cháu. Những người như ông đã đổi cả tuổi xuân và một phần cuộc đời mình để đất nước có được hai chữ “độc lập”.
Và có lẽ, điều đau lòng nhất là sau tất cả những gì đã trải qua, chiến tranh vẫn không buông tha ông ngay cả khi tóc đã bạc trắng.
Mỗi lần nhìn ông ngồi lặng im, ánh mắt vô định, đôi tai không còn nghe rõ và đôi bàn tay già nua run rẩy kéo chăn xung quanh mình để “tránh đạn”, tôi mới hiểu rằng: có những vết thương không chảy máu, nhưng sẽ đau suốt cả một đời người.
Ông ngoại tôi — ông Lại Văn Tuân — là minh chứng sống cho sự anh dũng của thế hệ cha ông Việt Nam, và cũng là minh chứng đau xót nhất cho những hậu quả tàn khốc mà chiến tranh để lại.
Tác giả: Hoàng Ngọc Khánh Linh
Lớp: 11A3
Trường: THPT A Thanh Liêm


