NGƯỜI CHIẾN SĨ MỞ ĐƯỜNG GIỮA MƯA BOM ĐỒI ĐỘC LẬP
Nguyễn Văn Ty sinh năm 1931 trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng Việt Yên, Bắc Giang. Tuổi thơ của Nguyễn Văn Ty gắn với cuộc sống lam lũ, chăn trâu, cắt cỏ thuê. Thân hình nhỏ bé, sức khỏe không thật tốt, nhưng trong lòng chàng trai trẻ luôn cháy bỏng khát vọng được trở thành người lính, được trực tiếp cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương. Vì vậy, dù nhiều lần bị từ chối, ông vẫn kiên trì xin nhập ngũ. Cuối cùng, mong ước ấy cũng trở thành hiện thực.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, trận đánh Đồi Độc Lập ngày 15 tháng 3 năm 1954 diễn ra vô cùng ác liệt. Trong đội hình Trung đoàn 88, Đại đoàn 308, người chiến sĩ Nguyễn Văn Ty đảm nhiệm nhiệm vụ chỉ huy tiểu đội bộc phá, trực tiếp mở những lớp hàng rào dây thép gai để tạo cửa mở cho bộ đội tiến công. Dưới mưa bom, đạn pháo và hỏa lực dày đặc của địch, ông vẫn bình tĩnh chỉ huy đồng đội phá liên tiếp nhiều lớp rào. Bị thương nặng, ông vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ cho đến khi cửa mở được khai thông. Ngày 15 tháng 3 năm 1954, Nguyễn Văn Ty anh dũng hy sinh. Sự hy sinh của ông đã góp phần mở đường cho bộ đội ta đánh chiếm cứ điểm Đồi Độc Lập.
Trong những câu chuyện về Điện Biên Phủ, có những người lính được nhớ đến bởi một khẩu súng, một khẩu pháo hay một trận đánh đặc biệt. Nhưng cũng có những người lính được lịch sử ghi nhớ bởi một nhiệm vụ tưởng chừng rất đơn giản: mở đường cho đồng đội tiến lên. Đó là công việc vô cùng nguy hiểm, bởi phía trước họ là những lớp dây thép gai, bãi mìn và hỏa lực dày đặc của đối phương. Muốn bộ binh tiến vào cứ điểm, những người lính bộc phá phải đi đầu, từng bước phá từng lớp chướng ngại vật giữa làn đạn.
Nguyễn Văn Ty là một người lính như thế.
Ông sinh năm 1931 trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng Việt Yên, Bắc Giang. Tuổi thơ của Nguyễn Văn Ty gắn với cuộc sống lam lũ, chăn trâu, cắt cỏ thuê. Thân hình nhỏ bé, sức khỏe không thật tốt, nhưng trong lòng chàng trai trẻ luôn cháy bỏng khát vọng được trở thành người lính, được trực tiếp cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương. Vì vậy, dù nhiều lần bị từ chối, ông vẫn kiên trì xin nhập ngũ. Cuối cùng, mong ước ấy cũng trở thành hiện thực.
Từ khi bước vào quân ngũ, Nguyễn Văn Ty trưởng thành qua nhiều trận chiến. Ông từng tham gia nhiều chiến dịch lớn và nhiều lần bị thương. Những năm tháng chiến đấu đã rèn luyện ở người chiến sĩ ấy sự bình tĩnh, gan dạ và khả năng xử trí nhanh chóng trong những tình huống nguy hiểm.
Đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, Nguyễn Văn Ty thuộc Trung đoàn 88, Đại đoàn 308. Ông được giao làm Tiểu đội trưởng bộc phá. Nhiệm vụ của tiểu đội là phá các lớp rào dây thép gai, tạo cửa mở để bộ binh tiến vào tiêu diệt cứ điểm Đồi Độc Lập. Đây là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, bởi những người làm nhiệm vụ bộc phá phải tiến sát hàng rào địch trong điều kiện chiến trường rất ác liệt.
Đêm 14, rạng sáng 15 tháng 3 năm 1954, trận đánh bắt đầu.
Trời tối, mưa nặng hạt. Trên chiến trường, tiếng pháo, tiếng súng liên tục dội xuống. Ánh sáng của những quả đạn pháo xé toạc màn đêm rồi nhanh chóng tắt đi, để lại trước mắt người lính là một chiến trường đầy khói lửa.
Trong bóng tối ấy, những người lính bộc phá phải xác định đúng hướng tiến công. Chỉ cần chệch hướng, cả đội hình có thể gặp nguy hiểm. Nguyễn Văn Ty nhận thấy hướng tiến của tiểu đội bạn có dấu hiệu lệch, ông lập tức điều chỉnh để bảo đảm cửa mở đi đúng hướng.
Rồi từng quả bộc phá được đặt vào hàng rào.
Một tiếng nổ vang lên.
Rồi tiếng nổ thứ hai.
Những lớp dây thép gai bị phá tung. Tiểu đội của Nguyễn Văn Ty tiếp tục tiến lên. Theo tư liệu của Bảo tàng Chiến thắng Điện Biên Phủ, trong trận đánh, tiểu đội đã đánh liên tiếp 28 quả bộc phá, phá được 7 lớp hàng rào.
Nhưng càng tiến sâu, hỏa lực của địch càng dữ dội.
Đến lớp hàng rào cuối cùng, một quả lựu đạn bất ngờ phát nổ ngay trước mặt Nguyễn Văn Ty. Sức nổ khiến khuôn mặt ông bị thương, máu chảy xuống và hai mắt gần như không còn nhìn rõ. Trong khoảnh khắc ấy, một người bình thường có thể chỉ nghĩ đến việc tìm chỗ trú ẩn hoặc chờ đồng đội cứu giúp.
Nhưng Nguyễn Văn Ty vẫn nghĩ đến nhiệm vụ.
Ông cố gắng lau máu trên mặt, dùng tay căng mắt để quan sát. Trong tình trạng bị thương, ông vẫn tiếp tục chỉ huy người chiến sĩ tiếp theo tiến lên đánh quả bộc phá cuối cùng.
Quả bộc phá được đặt vào vị trí.
Một tiếng nổ rung chuyển trận địa.
Lớp hàng rào cuối cùng bị phá tung.
Cửa mở đã được tạo thành.
Phía sau Nguyễn Văn Ty, những người lính xung kích lập tức tiến lên qua khoảng trống vừa được mở. Con đường vào cứ điểm đã rộng hơn, và cuộc tiến công tiếp tục diễn ra quyết liệt.
Còn Nguyễn Văn Ty, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đã kiệt sức và ngã xuống giữa đường mở.
Sáng 15 tháng 3 năm 1954, cứ điểm Đồi Độc Lập bị quân ta tiêu diệt hoàn toàn. Trên chiến trường ấy, sự hy sinh của những người lính bộc phá như Nguyễn Văn Ty đã góp phần tạo nên con đường để lực lượng xung kích tiến vào tiêu diệt cứ điểm.
Điều làm câu chuyện về Nguyễn Văn Ty trở nên xúc động không chỉ là sự gan dạ trước bom đạn, mà còn là cách ông đối diện với nhiệm vụ trong giây phút sinh tử. Khi bị thương, điều ông nghĩ đến trước hết vẫn là làm sao để cửa mở được hoàn thành, để đồng đội phía sau có thể tiến lên.
Người lính ấy không có một thân hình khỏe mạnh như nhiều đồng đội. Nhưng ý chí trong ông lại mạnh mẽ đến phi thường. Chính nghị lực ấy đã giúp Nguyễn Văn Ty vượt qua những giới hạn của bản thân để hoàn thành nhiệm vụ trong thời khắc khốc liệt nhất.
Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Nguyễn Văn Ty được Nhà nước truy tặng Huân chương Quân công hạng Ba và phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương chiến đấu của ông được đồng đội và đơn vị ghi nhận, trở thành một trong những câu chuyện tiêu biểu về lòng dũng cảm của người lính Điện Biên.
Ngày nay, tại Bảo tàng Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ vẫn lưu giữ và trưng bày một trong những ống bộc phá mà đơn vị Nguyễn Văn Ty sử dụng trong trận đánh Đồi Độc Lập. Một vật dụng chiến đấu đơn sơ ấy đã trở thành chứng nhân của một thời kỳ lịch sử, nhắc nhớ về những con người đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, lòng quả cảm và sự hy sinh.
Nhìn lại câu chuyện của Nguyễn Văn Ty, chúng ta càng hiểu rằng mỗi chiến thắng lớn đều được làm nên từ vô số hành động dũng cảm của những con người bình dị. Có người kéo pháo, có người tải đạn, có người đào hầm, có người giữ thông tin liên lạc và cũng có những người lính bộc phá âm thầm đi trước, phá từng lớp hàng rào để mở đường cho đồng đội.
Nguyễn Văn Ty đã chọn phần việc nguy hiểm nhất ở phía trước. Ông đi vào nơi đạn bom dày đặc để những người phía sau có thể tiến lên. Khi đôi mắt bị thương, ông vẫn cố nhìn về phía trước. Khi sức lực cạn dần, ông vẫn cố hoàn thành quả bộc phá cuối cùng.
Đó chính là hình ảnh đẹp của người chiến sĩ Điện Biên.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Đồi Độc Lập vang lên những tiếng nổ của trận đánh lịch sử. Những người lính năm xưa đã trở về với đất mẹ, nhưng câu chuyện của họ vẫn còn được kể lại cho các thế hệ hôm nay.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Ty nhắc tuổi trẻ rằng lòng yêu nước không phải là điều gì xa xôi. Đó có thể bắt đầu từ việc biết sống có trách nhiệm, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng, biết kiên trì trước khó khăn và dám hoàn thành nhiệm vụ ngay cả khi con đường phía trước đầy thử thách.
Giữa “Câu chuyện thời Hoa lửa”, Nguyễn Văn Ty hiện lên như một người chiến sĩ nhỏ bé nhưng có một ý chí lớn lao. Ông đã dùng tuổi trẻ của mình để mở một con đường giữa bom đạn, và con đường ấy không chỉ dẫn đồng đội tiến vào Đồi Độc Lập mà còn dẫn tới một trang sử vẻ vang của dân tộc.


