NGƯỜI CHIẾN SĨ NĂM ẤY VÀ LỜI NHẮN NHỦ BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Câu chuyện về người lính trẻ Lê Bá Dương trong cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ và nguồn gốc ra đời của 4 câu thơ bất hủ đã trở thành "văn bia" tâm linh bên dòng sông Thạch Hãn.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Lê Bá Dương khi đó là một chiến sĩ trẻ thuộc Quân đoàn 2, trực tiếp cầm súng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Giữa mưa bom bão đạn, ông và đồng đội đã vượt sông Thạch Hãn để tiếp viện cho Thành cổ. Nhiều người đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại dưới đáy sông khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau chiến tranh, mỗi lần quay lại Quảng Trị, đứng bên bờ sông Thạch Hãn, ông không cầm được nước mắt. Hình ảnh những người bạn hy sinh không tìm thấy xác luôn ám ảnh ông. Trong một lần thả hoa trên dòng sông này, những vần thơ từ trái tim ông đã tuôn trào:
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ/ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm/ Có tuổi đôi mươi thành sóng nước/ Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
Lời kể của ông về những ngày đêm "máu và hoa" tại Quảng Trị không chỉ là tư liệu lịch sử mà còn là lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình, khiến bất cứ ai khi đến với di tích Sông Thạch Hãn cũng phải bùi ngùi xúc động.



