Người chiến sĩ năm xưa
Ông là một người lính có thể già đi theo năm tháng, nhưng những cống hiến của ông sẽ mãi là ngọn lửa bất diệt trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam.

NGƯỜI CHIẾN SĨ NĂM XƯA – NGỌN LỬA SÁNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Ngôi nhà nhỏ của cụ Phạm Trung Hải (97 tuổi, ở xã Đăk Ui, tỉnh Quảng Ngãi. Vách gỗ cũ kỹ, mái nhà đơn sơ nhưng lúc nào cũng ấm áp bởi những buổi đoàn viên, những lần thanh niên địa phương ghé thăm, tri ân gia đình người có công với cách mạng.
Giọng cụ chậm rãi, đôi lúc ngắt quãng, kể lại câu chuyện cuộc đời làm người nghe rưng rưng. Sinh ra trong một gia đình nghèo ở xã Bình Sơn (Quảng Ngãi), tuổi thơ cụ gắn với những tháng ngày đi ở đợ cho địa chủ. Bữa cơm thừa canh cặn, những trận đòn roi khiến cậu bé Phạm Trung Hải gầy gò, ốm yếu.
Năm 1945, lúc mới 16 tuổi, chàng trai trẻ Phạm Trung Hải xin gia nhập đội quân khởi nghĩa. Do sức khỏe yếu, chưa đủ tuổi, tổ chức khuyên cậu tạm trở về. Không nản chí, 3 năm sau, chàng trai trở lại và lần này được chấp nhận trở thành du kích xã.
Một năm sau, cụ Hải nhập ngũ, biên chế vào Tiểu đoàn 19, Trung đoàn 108, Liên khu 5. Từ đó, cụ lăn lộn khắp chiến trường Liên khu 5, từ đồng bằng ven biển Nam Trung bộ đến núi rừng Tây nguyên, đặc biệt là vùng Gia Lai - Kon Tum và miền tây Quảng Ngãi. Năm 1950, cụ vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng.
Sau Hiệp định Giơ -ne -vơ năm1954, cụ Hải tập kết ra Bắc học tập, rồi năm 1960 trở lại chiến trường Kon Tum tiếp tục chiến đấu. Đến năm 1970, cụ giữ chức Huyện đội trưởng H.40 (vùng tây bắc tỉnh Kon Tum cũ). Trong những năm tháng ác liệt ấy, đơn vị thường trú quân trong rừng già, sống nhờ sự chở che của đồng bào.Và cũng nơi núi rừng ấy, cụ gặp định mệnh đời mình.
Trước khi đưa vợ về quê, cụ Hải nhiều đêm trăn trở làm sao thưa chuyện với cha mẹ, họ hàng về người bạn đời đặc biệt. Khi ấy, rào cản ngôn ngữ, phong tục giữa hai dân tộc còn lớn. Và đúng như dự đoán, gia đình phản đối. Nhưng rồi, bằng sự khéo léo, đảm đang và chân thành, Y Nảy dần chiếm được cảm tình của mọi người. Người con dâu núi rừng, giỏi việc nước, chu toàn việc nhà, đã khiến gia đình chồng mở lòng.
Ở quê một thời gian, cụ Hải đưa vợ con trở lại Kon Tum tiếp tục công tác. Năm 1980, vợ chồng cụ về hưu, gom góp tiền lương mua rẫy cà phê ở xã Đăk Ui để nuôi con cái ăn học.Hơn nửa thế kỷ qua, tình cảm của hai người vẫn nguyên vẹn. Họ nuôi dạy 4 người con trưởng thành, học hành giỏi giang, nay đều có công việc ổn định, có người là cán bộ địa phương. Ở tuổi gần đất xa trời, họ sống cùng con cháu trong ngôi nhà nhỏ bình yên như mong ước thuở nào.
Chuyện tình của người lính quê Quảng Ngãi và cô sơn nữ Gié Triêng năm nào không chỉ là ký ức đẹp của một thời hoa lửa, mà còn là minh chứng cho sức mạnh tình yêu, tình đoàn kết bền chặt giữa các dân tộc. Bom đạn có thể cướp đi tất cả, nhưng không thể dập tắt tình người, càng không thể ngăn trái tim tìm về nhau.
Ngày đất nước hòa bình, vợ chồng cụ Hải nhận nhiều huân, huy chương. Đó không chỉ là niềm tự hào, mà còn là sự ghi nhận đóng góp máu xương của họ trong các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc.
Thế hệ trẻ chúng con xin được gửi tới cụ Phạm Trung Hải lòng biết ơn sâu sắc và sự kính trọng chân thành. Cảm ơn ông cùng những người lính năm xưa đã không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã làm nên những mùa xuân hòa bình, để hôm nay chúng ta được sống, học tập và xây dựng tương lai trong một đất nước thanh bình.Những người lính có thể già đi theo năm tháng, nhưng những cống hiến của họ sẽ mãi là ngọn lửa bất diệt trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam.


