NGƯỜI CHIẾN SĨ NGÃ XUỐNG VÌ NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN UÂN
Có những con người đã đi qua chiến tranh bằng tuổi xuân của mình. Họ không để lại những điều lớn lao cho riêng mình, mà để lại cho đất nước một điều thiêng liêng hơn cả – đó là sự hy sinh. Trong những ngày tháng khói lửa của năm 1972, giữa lòng Hà Nội, có một người chiến sĩ Công an đã sống và chiến đấu với một tình yêu giản dị: bảo vệ nhân dân. Người chiến sĩ ấy là Nguyễn Văn Uân – Anh hùng, Liệt sĩ của lực lượng Công an nhân dân.

Đồng chí Nguyễn Văn Uân sinh năm 1948 tại thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ. Khi tuổi đời còn rất trẻ, đồng chí theo học trường Công an và sau đó được phân công về công tác tại Đồn Công an số 23, Khu Công an Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Là một cảnh sát khu vực phụ trách khối 69, khu lao động Mai Hương, đồng chí Nguyễn Văn Uân luôn gần gũi với nhân dân. Anh nắm chắc tình hình địa bàn, vận động bà con tham gia giữ gìn an ninh trật tự và luôn tận tụy với công việc.
Trong mắt người dân nơi đây, anh không chỉ là một người chiến sĩ Công an.
Anh là người thân quen, là người mà bà con có thể tin tưởng khi có việc cần giúp đỡ.
Những năm tháng tuổi trẻ của anh cũng có những ước mơ rất đỗi bình dị.
Anh có người mình thương, một nữ đồng đội cùng đơn vị. Hai người đang mong chờ ngày cưới. Trong hồ sơ còn lưu lại của anh là những dòng chữ đề nghị đơn vị tạo điều kiện về chỗ ở để hai người có thể xây dựng cuộc sống.
Một mái ấm nhỏ.
Một ngày cưới đang chờ phía trước.
Nhưng chiến tranh đã không cho anh có cơ hội thực hiện ước mơ bình dị ấy.
MƯA BOM TRÊN BẦU TRỜI HÀ NỘI
Cuối tháng 12 năm 1972, Hà Nội bước vào những ngày tháng ác liệt nhất của cuộc chiến tranh.
Trong chiến dịch 12 ngày đêm, máy bay Mỹ liên tục đánh phá Hà Nội và một số địa phương miền Bắc.
Cùng với các lực lượng khác, cán bộ, chiến sĩ Công an Hà Nội phải bám trụ địa bàn, tổ chức cho nhân dân sơ tán, bảo vệ tài sản, giữ gìn an ninh trật tự và cứu giúp người dân khi bom đạn trút xuống.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Văn Uân vẫn ngày đêm có mặt tại khu phố.
Anh vận động bà con thực hiện tốt việc phòng tránh bom đạn, hướng dẫn mọi người xuống hầm trú ẩn và luôn sẵn sàng giúp đỡ những người gặp nguy hiểm.
Rồi ngày 28 tháng 12 năm 1972 đến.
Phần lớn người dân khu Mai Hương đã đi sơ tán. Nhưng hôm ấy, một số đứa trẻ nhớ nhà đã trốn nơi sơ tán để trở về khu phố. Một cụ già cũng trở về để thắp hương cho người thân.
Đúng lúc đó, còi báo động vang lên.
Những chiếc máy bay xuất hiện trên bầu trời.
Bom đạn bắt đầu trút xuống.
Nguyễn Văn Uân lập tức cùng lực lượng dân phòng đưa những đứa trẻ xuống hầm trú ẩn.
Khi nhìn thấy một chiếc máy bay bị bắn cháy trên bầu trời, những đứa trẻ vì quá phấn khích đã chạy ra khỏi nơi trú ẩn.
Người chiến sĩ trẻ lập tức lao ra đưa các em trở lại hầm.
Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.
Khi trở về vị trí của mình, Nguyễn Văn Uân nhìn thấy một cụ già đang loay hoay tìm cách xuống hầm. Vì mắt kém, cụ không thể tự mình xuống được.
Không một chút do dự, anh lại lao đến.
Anh đưa cụ vào hầm trú ẩn của mình, cẩn thận đậy cửa hầm lại rồi mới chạy đi tìm nơi trú ẩn khác.
Và đúng vào khoảnh khắc ấy...
Một quả bom bất ngờ trút xuống.
Người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Uân đã anh dũng hy sinh.
Anh ra đi khi mới 24 tuổi.
Một tuổi đời còn quá trẻ.
Một cuộc đời còn dang dở.
Một ngày cưới chưa kịp đến.
Nhưng trong giây phút sinh tử, anh đã không nghĩ đến bản thân mình.
Anh chỉ nghĩ đến người dân.
Và chính sự lựa chọn ấy đã làm nên một người anh hùng.
NGỌN LỬA CÒN MÃI
Sau sự hy sinh của Nguyễn Văn Uân, cánh đồng xã Lĩnh Nam, huyện Thanh Trì đã trở thành nơi anh nằm lại.
Người chiến sĩ trẻ đã ra đi, nhưng hình ảnh của anh vẫn còn trong ký ức của đồng đội và nhân dân.
Với những chiến công và sự hy sinh anh dũng, ngày 3 tháng 9 năm 1973, Nguyễn Văn Uân được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhiều năm sau, kỷ vật của anh – chiếc sắc cốt từng được sử dụng trong những ngày chiến đấu – được bàn giao cho Bảo tàng Công an nhân dân. Chiếc sắc cốt nhỏ bé ấy trở thành một hiện vật nhắc nhớ về một con người đã sống trọn với lời thề của người chiến sĩ Công an: tận trung với Đảng, tận hiếu với nhân dân.
Thưa quý vị!
Chiến tranh đã lùi xa.
Những tiếng bom năm nào đã trở thành ký ức.
Nhưng có những con người mà thời gian không thể làm phai mờ.
Anh hùng, Liệt sĩ Nguyễn Văn Uân đã ra đi ở tuổi 24, khi phía trước còn biết bao điều dang dở.
Nhưng anh đã để lại cho thế hệ hôm nay một bài học không bao giờ cũ:
Khi Tổ quốc và nhân dân cần, người chiến sĩ sẵn sàng đặt sự an nguy của nhân dân lên trên sự sống của chính mình.
Tuổi trẻ của anh đã hòa vào những năm tháng hào hùng của dân tộc.
Máu của anh đã góp phần viết nên trang sử của “Hà Nội – Điện Biên Phủ trên không”.
Và câu chuyện về anh vẫn được kể lại hôm nay...
Không phải để chúng ta nhớ về chiến tranh bằng những đau thương,
mà để chúng ta biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống xứng đáng hơn với những gì thế hệ cha anh đã trao lại.
Nguyễn Văn Uân – người chiến sĩ đã ngã xuống giữa thời hoa lửa, nhưng ngọn lửa về lòng tận tụy với nhân dân vẫn còn cháy mãi.
Xin được nghiêng mình tưởng nhớ Anh hùng, Liệt sĩ Nguyễn Văn Uân.



