Bài viết

người chiến sĩ Nguyễn Văn Hận

người chiến sĩ Nguyễn Văn Hận

Hưng Yên26/12/2025Nguyên 11A9 (Đoàn xã Long Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, có biết bao người lính đã lặng lẽ cống hiến tuổi trẻ của mình cho độc lập, hòa bình và nghĩa vụ quốc tế cao cả. Trong số đó, người chiến sĩ Nguyễn Văn Hận, sinh ngày 16/02/1958, là một trong những tấm gương tiêu biểu cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, cho nghĩa tình và trách nhiệm với bạn bè láng giềng.

Ông xuất thân từ xã Thái Hưng, huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình – mảnh đất thuần nông giàu truyền thống cách mạng. Theo dòng chảy của sự phát triển và đổi mới đất nước, gia đình ông sinh sống tại thôn Đồng Xuân, xã Long Hưng, tỉnh Hưng Yên, nhưng những ký ức về quê hương Thái Bình vẫn luôn là điểm tựa tinh thần trong cuộc đời người lính.

Ngày 13/10/1976, khi mới bước qua tuổi mười tám – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông Nguyễn Văn Hận đã lên đường nhập ngũ, khoác lên mình màu xanh áo lính. Đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là trách nhiệm thiêng liêng của thanh niên Việt Nam thời bấy giờ.

Chỉ một năm sau, ông được điều động sang làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia (1977–1981). Trong bốn năm đầy gian khổ ấy, ông cùng đồng đội tham gia chiến dịch giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng, đánh đuổi bè lũ Pol Pot tàn bạo. Những bước chân của người lính trẻ đã in lên đất bạn, mang theo tình hữu nghị, sự hy sinh và lòng nhân ái của quân đội nhân dân Việt Nam.

Những đóng góp của ông không chỉ để lại dấu ấn trong lòng đồng đội mà còn được Tổ quốc ghi nhận bằng Huân chương Chiến công hạng Ba, minh chứng cho tinh thần chiến đấu dũng cảm và sự cống hiến không mệt mỏi.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã bước vào thời kỳ hòa bình và phát triển, nhìn lại chặng đường “thời hoa lửa”, ông Nguyễn Văn Hận và bao người lính khác vẫn luôn rực sáng. Họ là biểu tượng của lòng can đảm, của tình đồng chí đồng đội, của tinh thần quốc tế vô tư trong sáng.

Nhờ những con người như vậy, thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, được mơ ước và được xây dựng tương lai. “Thời hoa lửa” đã qua đi, nhưng ngọn lửa ấy vẫn cháy mãi, soi sáng con đường cho hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn