Cựu chiến binh

Người chiến sĩ nhỏ tuổi

ký ức của người Cựu chiến binh Tống Đức Hạnh về người chiến sỹ đặc biệt, câu chuyện kể về người chiến sĩ nhí tên Đồ - người chiến sĩ nhỏ tuổi nhất của đơn vị.

Tuyên Quang06/08/2026Xã Yên Phú (Đoàn xã Yên Phú)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ nhỏ tuổi

Người chiến sĩ nhỏ tuổi

(Theo lời kể của đồng chí Tống Đức Hạnh, thôn 1 Thống Nhất)

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt trên chiến trường Sài Gòn - Gia Định, Tiểu đoàn 10 (D269) hoạt động ở nhiều địa bàn trọng điểm. Đó là những nơi luôn phải đối mặt với các cuộc càn quét, bao vây và hỏa lực dày đặc. Biết bao cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu và hy sinh trên những địa danh như sân bay Tân Sơn Nhất, trạm ra-đa Phú Lâm, Mỹ Hạnh, Hòa Khánh, Đức Hòa, Đức Huệ và dọc dòng sông Vàm Cỏ Đông.

Trong ký ức của tôi, có một người đồng đội mà đến hôm nay, mỗi khi nhắc lại, lòng tôi vẫn không khỏi nghẹn ngào. Đó là cậu bé tên Đồ - người chiến sĩ nhỏ tuổi nhất của đơn vị.

Đồ sinh ra ở vùng Đồng Tháp Mười. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, em sống bằng nghề chăn vịt thuê. Tuổi thơ của em gắn với những cánh đồng ngập nước và chiếc lồng chim nhỏ luôn mang theo bên mình như một người bạn thân thiết.

Một lần đơn vị chúng tôi hành quân qua địa phương, cậu bé ấy nhất quyết xin được đi theo bộ đội. Dù anh em nhiều lần khuyên em ở lại vì tuổi còn quá nhỏ, Đồ vẫn kiên quyết không đổi ý. Cuối cùng, đơn vị đồng ý cho em ở lại.

Ngày được phát khẩu súng đầu tiên, em nâng niu như báu vật. Nhưng điều em quý nhất vẫn là chiếc lồng chim nhỏ. Đi đâu, làm gì, em cũng mang theo bên mình.

Đồ học rất nhanh. Chỉ sau một thời gian ngắn, em đã quen với nếp sống của đơn vị, chăm chỉ luyện tập, luôn xung phong nhận việc và đặc biệt ham học hỏi. Anh em ai cũng thương cậu bé gầy gò nhưng gan dạ ấy.

Về sau, do tuổi còn nhỏ, em được giao một nhiệm vụ đặc biệt. Với dáng vẻ hồn nhiên của một đứa trẻ, em có thể đi lại gần các khu vực có đối phương mà ít gây chú ý. Công việc của em là quan sát, ghi nhớ địa hình, vị trí công sự và những thay đổi trong khu vực rồi báo lại cho đơn vị.

Có lần, để ghi nhớ kích thước nòng pháo, em nghĩ ra cách áp người vào miệng nòng để lấy dấu, rồi giữ nguyên vết hằn trên ngực cho đến khi trở về báo cáo. Những thông tin em mang về nhiều lần giúp đơn vị có thêm cơ sở đánh giá tình hình.

Ngoài những lúc làm nhiệm vụ, Đồ lại trở về đúng với tuổi thơ của mình. Em thích ngồi bên chiếc lồng chim, thích được cô y tá của đơn vị dạy học. Không có giấy bút, cô lấy que vạch xuống nền đất, kiên nhẫn dạy em từng nét chữ đầu tiên. Đồ say mê học đến mức nhiều khi luyện viết mãi đến khuya.

Thế nhưng chiến tranh không cho những đứa trẻ như em có một tuổi thơ trọn vẹn.

Trong một lần đơn vị đang chăm sóc những người bị thương sau trận đánh, một mảnh đạn bất ngờ bay tới. Đồ lao đến trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.

Những người có mặt hôm đó không bao giờ quên lời em nói trước khi nhắm mắt:

"Cô giáo... cô nhớ chăm sóc lồng chim giúp em..."

Đó cũng là những lời cuối cùng của cậu bé.

Em chưa kịp lớn, chưa kịp học hết những con chữ đầu đời, nhưng đã để lại trong lòng đồng đội hình ảnh của một cậu bé giàu nghị lực, sống chân thành, ham học và luôn nghĩ đến người khác.

Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhớ về Đồ, tôi không nhớ đến bom đạn hay khói lửa. Điều còn lại trong ký ức là hình ảnh cậu bé ôm chiếc lồng chim nhỏ, nụ cười hồn nhiên giữa những năm tháng khắc nghiệt và khát khao được học chữ như bao đứa trẻ khác.

Viết lại những dòng này, tôi mong thế hệ hôm nay sẽ biết trân trọng hơn giá trị của hòa bình. Bởi phía sau mỗi trang sử là biết bao số phận, biết bao tuổi trẻ đã mãi mãi dừng lại khi cuộc đời còn rất xanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ nhỏ tuổi | Câu chuyện thời hoa lửa