Cựu chiến binh

Người chiến sĩ ở lại trên cao điểm 1509

Câu chuyện kể về trận chiến tại cao điểm 1509 ở Vị Xuyên, Hà Giang năm 1984 và sự hy sinh của một chiến sĩ trẻ khi ở lại giữ chốt cho đồng đội rút lui an toàn.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Hoàng Văn Duy, sinh năm 1962, từng là chiến sĩ Sư đoàn 313 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang năm 1984. Ông kể rằng những năm tháng ở Vị Xuyên là quãng thời gian khốc liệt nhất đời lính của ông. Theo lời ông Duy, cao điểm 1509 là một vị trí rất quan trọng nằm trên tuyến biên giới. Địa hình ở đây toàn đá tai mèo sắc nhọn, núi cao dựng đứng và luôn bị pháo địch bắn dữ dội suốt ngày đêm. Ông nhớ nhất trận đánh diễn ra vào sáng ngày 12 tháng 7 năm 1984. Hôm đó, sau nhiều giờ pháo kích dữ dội, địch bắt đầu tràn lên các vị trí chốt của ta trên cao điểm. Trong tổ chiến đấu của ông có một chiến sĩ tên Nguyễn Văn Phong, quê ở Thanh Hóa, mới 21 tuổi. Phong là người nhỏ con nhưng rất gan dạ. Anh thường là người đi đầu trong những lần vận chuyển đạn và nước lên chốt. Khi trận đánh diễn ra ác liệt nhất, đơn vị của ông bị địch ép sát từ nhiều hướng. Một số chiến sĩ bị thương nặng và cần được đưa xuống phía sau. Nếu không có người ở lại chặn địch, cả tổ có thể bị bao vây hoàn toàn. Ông Duy kể rằng lúc ấy, Phong đã chủ động nhận ở lại cùng khẩu súng máy để yểm trợ cho đồng đội rút lui. Anh nói: “Các anh đưa người bị thương xuống trước đi. Em giữ chúng nó lại.” Không ai muốn để Phong ở lại một mình, nhưng thời gian lúc đó không còn nhiều. Đạn pháo tiếp tục nổ khắp nơi, đất đá đổ xuống kín cả miệng hào. Ông Duy và đồng đội vừa đưa được những người bị thương xuống thấp hơn thì phía trên vẫn vang lên tiếng súng máy của Phong. Tiếng súng ấy kéo dài rất lâu giữa tiếng pháo và tiếng hò hét của địch. Đến chiều cùng ngày, khi đơn vị quay lại vị trí cũ, họ thấy Phong đã nằm lại bên khẩu súng máy của mình. Xung quanh là rất nhiều vỏ đạn và những hòn đá bị đạn cày nát. Ông Duy kể rằng nhờ có Phong ở lại giữ chốt, những người bị thương trong tổ mới được đưa xuống an toàn. Nhưng đổi lại là sự hy sinh của người chiến sĩ trẻ tuổi ấy. Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Vị Xuyên, ông Duy vẫn đứng rất lâu trước cao điểm 1509. Với ông, Phong mãi mãi là người lính đã gửi lại tuổi hai mươi của mình giữa núi đá biên cương để đồng đội được sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn