Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SĨ Ở NÚI BÀ ĐEN

Tây Ninh14/05/2026Nguyễn Thị Bảo Châu (TH Lê Hồng Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một buổi chiều, khi em đang ngồi học bài thì ông nội gọi em lại và nói:
– “ Con có muốn nghe chuyện ngày xưa ông chiến đấu ở núi Bà Đen không? ”

Em liền chạy lại, ngồi sát bên ông và háo hức trả lời:
– “Dạ có ạ! Ông kể cho con nghe đi!”

Ông mỉm cười hiền hậu rồi bắt đầu kể. Nhân vật chính trong câu chuyện là ông Nguyễn Văn Thành, chiến sĩ thuộc Đơn vị du kích xã Thạnh Tân, hoạt động tại khu vực núi Bà Đen, thành phố Tây Ninh.

Ông Thành sinh ra trong một gia đình nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày làm ruộng vất vả. Khi chiến tranh xảy ra, quê hương ông bị bom đạn tàn phá. Nhà cửa cháy rụi, người dân phải chạy trốn khắp nơi. Ông kể:

– “Lúc đó, nhìn cảnh làng xóm tan hoang, ông chỉ nghĩ một điều là phải đứng lên bảo vệ quê hương.”

Vì vậy, khi vừa tròn 18 tuổi, ông đã tham gia lực lượng du kích. Ông được giao nhiệm vụ hoạt động tại núi Bà Đen. Đây là nơi có nhiều rừng cây, hang đá, rất thuận lợi cho việc ẩn náu. Nhưng cuộc sống ở đó vô cùng gian khổ.

Ban ngày, các chiến sĩ phải ẩn mình trong hang đá. Không dám nhóm lửa vì sợ địch phát hiện. Ban đêm, họ mới ra ngoài hoạt động. Có những hôm trời tối đen như mực, chỉ nghe tiếng côn trùng kêu và tiếng gió rì rào. Ông kể:
– “Nhiều lúc cũng sợ lắm chứ, nhưng nghĩ đến quê hương là lại có thêm dũng khí.”

Bữa ăn của các chiến sĩ rất đơn giản. Chỉ có cơm vắt với muối mè. Có hôm không có cơm, phải ăn rau rừng. Em hỏi ông:
– “Ông có thấy đói không ạ?”
Ông cười và nói:
– “Đói chứ con! Nhưng lúc đó, ai cũng cố gắng chịu đựng để hoàn thành nhiệm vụ.”

Một lần, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ phục kích địch dưới chân núi. Các chiến sĩ phải nằm im trong bụi cây từ sáng đến chiều. Không ai dám nhúc nhích. Khi địch đi qua, họ bất ngờ tấn công. Tiếng súng vang lên làm rung chuyển cả khu rừng.

Sau trận đánh, đơn vị giành chiến thắng. Nhưng một số đồng đội của ông đã

hi sinh. Ông kể với giọng trầm xuống:

– “Lúc đó ông buồn lắm… nhưng cũng tự nhủ phải tiếp tục chiến đấu để không phụ họ.”

Nghe đến đây, em thấy mắt ông đỏ lên. Em nhẹ nhàng nắm tay ông và nói:
– “Ông ơi, con rất tự hào về ông!”

Ông xoa đầu em và nói:
– “Thế hệ của con phải học giỏi, sống tốt, đó là cách để biết ơn những người đã hy sinh.”

Câu chuyện của ông khiến em hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Em cảm thấy biết ơn và tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với những hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI CHIẾN SĨ Ở NÚI BÀ ĐEN | Câu chuyện thời hoa lửa