Podcast

Người chiến sĩ ôm bộc phá ở Đồng Tháp Mười

Người chiến sĩ ôm bộc phá ở Đồng Tháp Mười

Tây Ninh28/04/2026Nguyễn Thị Mỹ Huệ (Đoàn xã Bình Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ ôm bộc phá ở Đồng Tháp Mười

Nhân dịp kỷ niệm ngày Thành lập Tiểu đoàn 261 Gigon ở ấp 2, xã Tân Hiệp, huyện Thạnh Hóa cũ( nay là ấp Thuận Hiệp xã Bình Thành, tỉnh Tây Ninh), Đoàn viên thanh niên xã có dịp được các bác cựu chiến binh chiến trường 261 cũ kể lại các câu chuyện lịch sử về các tấm gương anh hùng tại nơi đây… nhằm giáo dục thêm cho các thế hệ mai sau về lòng yêu tổ quốc về lịch sử cách mạng hào hùng của dân tộc Việt Nam, lần này về thăm nơi đây chúng tôi được các bác cựu chiến binh thường kể lại một câu chuyện khiến ai nghe cũng lặng đi.

Đó là câu chuyện về người chiến sĩ trẻ Phan Văn Đáng.

Những năm đầu thập niên 1960, vùng Đồng Tháp Mười còn là chiến trường khốc liệt. Nước ngập quanh năm, rừng tràm bạt ngàn, máy bay và pháo địch quần thảo suốt ngày đêm. Lực lượng của Tiểu đoàn 261 – Giron khi ấy còn rất trẻ, trang bị thiếu thốn, nhưng tinh thần chiến đấu thì vô cùng mạnh mẽ.

Theo lời các bác cựu binh kể lại, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị phải đối đầu với nhiều xe bọc thép của địch tiến vào căn cứ. Hỏa lực địch rất mạnh, nhiều chiến sĩ bị thương, tình thế trở nên cực kỳ nguy cấp.

Lúc đó, chiến sĩ Phan Văn Đáng được giao nhiệm vụ mang bộc phá đánh xe bọc thép. (Ôm bộc phá là một hành động chiến đấu trong chiến tranh, khi người lính mang khối thuốc nổ (bộc phá) áp sát mục tiêu của địch để phá hủy)

Anh còn rất trẻ, mới ngoài đôi mươi. Trước khi xung phong, anh quay lại nhìn đồng đội và nói một câu rất giản dị:

“Nếu tôi không quay lại, nhờ các anh báo với má tôi là tôi đã làm tròn nhiệm vụ.”

Rồi anh ôm khối bộc phá lao thẳng về phía chiếc xe bọc thép đang tiến tới.

Đạn địch bắn xối xả. Đất bùn tung lên từng mảng. Nhưng người chiến sĩ trẻ vẫn lao về phía trước.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Chiếc xe bọc thép bị phá hủy, trận địa của ta được giữ vững. Nhưng người chiến sĩ ôm bộc phá năm ấy đã mãi mãi nằm lại giữa cánh đồng Đồng Tháp Mười.

Các bác cựu chiến binh kể rằng sau trận đánh đó, nhiều người trong đơn vị đã lặng lẽ khóc. Không phải vì sợ hãi, mà vì thương người đồng đội trẻ tuổi đã hy sinh khi tuổi đời còn rất xanh.

Sau này, với những chiến công đặc biệt dũng cảm trong chiến đấu, Phan Văn Đáng được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ngày nay, khi trở lại khu di tích, các bác cựu chiến binh thường chỉ về phía cánh đồng xa xa và nói với lớp trẻ:

“Ở nơi đó, có những người đã ngã xuống khi tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi. Chính sự hy sinh của họ đã làm nên hòa bình hôm nay.”

Câu chuyện về người chiến sĩ trẻ ôm bộc phá năm nào vẫn được kể lại cho nhiều thế hệ đoàn viên, thanh niên. Không chỉ để nhớ về quá khứ hào hùng, mà còn để nhắc nhở rằng: “lòng yêu nước và tinh thần dấn thân của tuổi trẻ Việt Nam luôn là ngọn lửa không bao giờ tắt”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn