Bài viết

NGƯỜI CHIẾN SĨ PHÁO 75 LY TRÊN CHIẾN TRƯỜNG KHU 5

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có biết bao người con từ những miền quê khác nhau đã lên đường, mang theo tuổi trẻ và lòng yêu nước đến những chiến trường xa xôi. Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Nghĩa, người con của thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những người lính như thế. Từ năm 1963 đến năm 1967, ông đã có những năm tháng gắn bó với chiến trường B, tỉnh Bình Định, thuộc Quân khu 5, trong vai trò chiến sĩ pháo 75 ly.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ Sầm Sơn lên đường

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa sinh ngày 30 tháng 5 năm 1940, quê tại thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa.

Năm 1963, khi đất nước đang bước vào những năm tháng ngày càng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông lên đường nhập ngũ.

Khi ấy, người thanh niên Nguyễn Xuân Nghĩa rời quê hương, bắt đầu cuộc sống của một người lính.

Từ vùng đất Sầm Sơn bên biển, ông đến với môi trường quân đội – nơi mọi người phải sống theo kỷ luật, gắn bó với tập thể và sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở bất cứ nơi đâu Tổ quốc cần.

Sau quá trình huấn luyện, ông được phân công làm chiến sĩ pháo 75 ly.

Đó là một nhiệm vụ đòi hỏi sự chính xác, bình tĩnh và tinh thần phối hợp chặt chẽ với đồng đội.


Người lính pháo 75 ly

Pháo binh có một vị trí quan trọng trong tác chiến.

Đằng sau mỗi phát pháo là cả một quá trình chuẩn bị.

Người lính phải nắm rõ nhiệm vụ.

Phải phối hợp với đồng đội.

Phải tính toán và thực hiện các thao tác chính xác.

Và trên hết, phải giữ được sự bình tĩnh trong điều kiện chiến trường căng thẳng.

Với ông Nghĩa, những năm tháng làm chiến sĩ pháo 75 ly chính là khoảng thời gian ông rèn luyện bản lĩnh của một người lính.

Không chỉ cần sức khỏe.

Người lính pháo binh còn cần sự cẩn trọng, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm cao.

Bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến nhiệm vụ chung của cả đơn vị.


Đến với chiến trường B

Sau khi nhập ngũ, ông Nguyễn Xuân Nghĩa tham gia chiến đấu tại chiến trường B, tỉnh Bình Định, trên địa bàn Quân khu 5.

Đây là một địa bàn xa quê hương Thanh Hóa.

Từ miền Bắc vào chiến trường, khoảng cách địa lý rất lớn.

Nhưng đối với người lính, khoảng cách ấy không làm thay đổi trách nhiệm.

Quê hương ở phía sau.

Nhiệm vụ ở phía trước.

Và người lính phải hoàn thành phần việc của mình.


Những ngày tháng trên chiến trường Bình Định

Cuộc sống của người lính nơi chiến trường hoàn toàn khác với cuộc sống nơi quê nhà.

Không còn những ngày tháng bình yên.

Không còn sự chăm sóc thường ngày của gia đình.

Thay vào đó là những ngày hành quân, huấn luyện, trực chiến và thực hiện nhiệm vụ.

Đối với một chiến sĩ pháo binh, mỗi ngày trên chiến trường đều đòi hỏi sự tập trung cao độ.

Pháo phải được chuẩn bị.

Đạn phải được bảo đảm.

Các thành viên trong khẩu đội phải phối hợp nhịp nhàng.

Mỗi người đều có một vị trí và một nhiệm vụ riêng.

Không ai có thể hoàn thành nhiệm vụ một mình.


Tình đồng đội giữa chiến trường

Có lẽ một trong những điều mà người lính nhớ nhất sau chiến tranh chính là đồng đội.

Những người cùng ăn.

Cùng ngủ.

Cùng hành quân.

Cùng chia sẻ những khó khăn.

Và cùng đứng bên nhau trong những thời khắc căng thẳng nhất.

Trong một khẩu đội pháo, sự phối hợp giữa các chiến sĩ đặc biệt quan trọng.

Người này hỗ trợ người kia.

Người trước hoàn thành phần việc để người sau tiếp tục.

Mỗi thao tác đều cần chính xác.

Mỗi người đều phải tin tưởng vào đồng đội.

Qua những ngày tháng ấy, tình đồng chí, đồng đội không còn chỉ là một khái niệm.

Nó trở thành chỗ dựa để mỗi người có thêm sức mạnh vượt qua gian khổ.


Nhớ về quê hương Sầm Sơn

Giữa chiến trường xa xôi, quê hương chắc hẳn luôn là một phần ký ức không thể thiếu.

Với ông Nghĩa, đó là Sầm Sơn.

Là biển.

Là gia đình.

Là những người thân yêu đang ở phía sau.

Mỗi người lính khi xa quê đều mang theo một hình ảnh riêng về quê hương.

Có người nhớ con đường làng.

Có người nhớ mái nhà.

Có người nhớ tiếng nói của cha mẹ.

Còn với người con Sầm Sơn, có lẽ hình ảnh biển quê nhà là một trong những điều luôn hiện diện trong ký ức.

Những lúc gian khổ, chính nỗi nhớ ấy có thể trở thành động lực để người lính tiếp tục cố gắng.


Bốn năm tuổi trẻ nơi Quân khu 5

Từ năm 1963 đến năm 1967, ông Nguyễn Xuân Nghĩa có bốn năm gắn bó với quân đội.

Bốn năm ấy đưa ông từ quê hương Thanh Hóa đến chiến trường Bình Định.

Từ một thanh niên bình dị trở thành một chiến sĩ pháo binh.

Từ cuộc sống gia đình bước vào cuộc sống quân ngũ.

Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ của ông gắn với nhiệm vụ của đất nước.

Có thể bốn năm chỉ là một phần nhỏ trong cả cuộc đời.

Nhưng với một người lính, đó có thể là những năm tháng đáng nhớ nhất.


Ngày rời quân ngũ

Năm 1967, ông Nguyễn Xuân Nghĩa xuất ngũ.

Sau bốn năm trong quân đội, ông trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng những gì ông đã trải qua ở chiến trường B không thể biến mất theo ngày xuất ngũ.

Ký ức về những người đồng đội.

Ký ức về khẩu đội pháo.

Ký ức về những ngày tháng tại Bình Định.

Và những năm tháng tuổi trẻ nơi Quân khu 5.

Tất cả trở thành một phần trong cuộc đời của người cựu chiến binh.


Một người lính bình dị trong lịch sử

Trong những trang sử lớn, người ta thường nhớ đến những chiến dịch, những trận đánh và những vị tướng.

Nhưng để làm nên lịch sử ấy là hàng triệu người lính bình dị.

Họ từ những miền quê khác nhau lên đường.

Họ đảm nhiệm những công việc khác nhau.

Người bộ binh.

Người pháo binh.

Người thông tin.

Người hậu cần.

Mỗi người góp một phần sức lực của mình vào cuộc chiến chung.

Ông Nguyễn Xuân Nghĩa là một người lính như thế.

Một chiến sĩ pháo 75 ly từ Sầm Sơn đã có những năm tháng chiến đấu tại Bình Định, Quân khu 5.

Ông không cần những lời kể quá lớn lao.

Bởi chính những năm tháng ông đã trải qua đã là một phần của lịch sử.


Từ Sầm Sơn đến Bình Định – một hành trình của tuổi trẻ

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông rời quân ngũ.

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng ký ức của những người từng đi qua chiến tranh vẫn còn đó.

Từ Sầm Sơn, ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã lên đường năm 1963.

Đến chiến trường B, tỉnh Bình Định, ông trở thành một chiến sĩ pháo 75 ly.

Bốn năm quân ngũ là bốn năm tuổi trẻ được đặt trong một hoàn cảnh đặc biệt của đất nước.

Ông đã cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ, vượt qua những gian khổ của chiến trường và trở về với quê hương.

Có thể những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng dấu chân của người lính vẫn còn trong ký ức.

Bởi mỗi người lính đều mang theo một câu chuyện.

Câu chuyện của ông Nguyễn Xuân Nghĩa là câu chuyện về một người con Sầm Sơn đã rời quê hương, đến với Quân khu 5 và góp phần nhỏ bé của mình trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Một khẩu pháo có thể chỉ là một khí tài trên chiến trường. Nhưng phía sau khẩu pháo là những con người – những người lính đã dành tuổi trẻ, sức lực và lòng dũng cảm để hoàn thành nhiệm vụ.

Và hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện của những người như ông càng nhắc chúng ta hiểu hơn rằng:

Hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là những năm tháng tuổi trẻ của biết bao người đã từng lên đường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn