Người chiến sĩ pháo binh giữ trận địa trên đỉnh đồi A1 trong chiến dịch Điện Biên Phủ
Câu chuyện kể về người lính pháo binh trẻ chiến đấu trong những ngày quyết liệt nhất tại Điện Biên Phủ.
Năm 1954, ông Hoàng Văn Sâm mới 23 tuổi khi tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ. Ông thuộc đơn vị pháo binh được giao nhiệm vụ yểm trợ cho bộ binh tấn công các cứ điểm trọng yếu.
Để đưa được pháo vào trận địa, đơn vị phải kéo pháo bằng tay qua núi cao, vực sâu.
Có những đêm hàng trăm chiến sĩ dùng dây thừng kéo từng khẩu pháo nặng hàng tấn qua bùn đất trơn trượt.
Nhiều người kiệt sức ngã xuống dọc đường.
Ông kể bàn tay ai cũng rớm máu.
Một đêm đầu tháng 5, đơn vị nhận lệnh bắn yểm trợ cho trận đánh đồi A1.
Đây là trận đánh then chốt.
Nếu thất bại, toàn chiến dịch có thể kéo dài thêm rất lâu.
Khi pháo đang khai hỏa dữ dội, pháo đối phương phản kích mạnh.
Một quả đạn rơi trúng gần trận địa làm nhiều chiến sĩ hy sinh.
Khẩu pháo chính bị hỏng bộ phận ngắm bắn.
Chỉ huy yêu cầu sửa ngay lập tức.
Trong tiếng pháo nổ rung trời, ông cùng hai đồng đội lao ra sửa khẩu pháo.
Một người hy sinh ngay bên cạnh.
Người còn lại bị thương nặng.
Ông tiếp tục hoàn thành việc sửa chữa trong tình trạng tay bị bỏng vì kim loại nóng.
Khẩu pháo hoạt động trở lại đúng lúc bộ binh tổng công kích.
Rạng sáng ngày 7/5, đơn vị nghe tin cứ điểm A1 thất thủ.
Chiều cùng ngày, toàn bộ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bị tiêu diệt.
Giữa tiếng reo mừng chiến thắng, ông lại lặng lẽ ngồi cạnh khẩu pháo nhớ đến những đồng đội không thể chứng kiến giờ phút ấy.
Ông nói chiến thắng Điện Biên có hào quang rất lớn, nhưng phía sau đó là biết bao thanh xuân nằm lại trên núi rừng Tây Bắc.



