NGƯỜI CHIẾN SĨ PHÁO CAO XẠ VÀ LỜI THỀ BẢO VỆ BẦU TRỜI LÀM CẦU
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cây cầu Hàm Rồng, Thanh Hóa hay cầu Long Biên, Hà Nội là những mạch máu giao thông chiến lược, cửa ngõ quyết định nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam. Chính vì vậy, đế quốc Mỹ đã tập trung những phi đội máy bay chiến thuật hiện đại nhất, trút hàng vạn tấn bom đạn hòng đánh sập các cây cầu này bằng mọi giá. Để bảo vệ huyết mạch của Tổ quốc, các chiến sĩ pháo cao xạ đã dựng lên những trận địa thép bên sông, kiên cường bám trụ bên mâm pháo dưới làn mưa bom bão đạn. Lời thề "Thà gục bên mâm pháo chứ nhất quyết không để cầu sập" của họ đã trở thành một khúc tráng ca oanh liệt, thắp sáng bầu trời quê hương.
Trận đánh bảo vệ cây cầu huyết mạch vào một ngày mùa hè nắng cháy diễn ra vô cùng khốc liệt. Quân địch sử dụng chiến thuật đan xen, cho máy bay lao xuống thấp ném bom chùm và bắn tên lửa tầm nhiệt liên tục vào các trận địa pháo của ta hòng làm tê liệt lưới lửa phòng không trước khi cắt bom hủy diệt cầu. Khói bụi mịt mù bao phủ toàn bộ vùng ven sông, sức ép của bom nổ làm rung chuyển mặt đất, mảnh đạn găm loang lổ vào thân súng cao xạ. Nhiều chiến sĩ trong khẩu đội đã anh dũng ngã xuống, máu của các anh nhuộm đỏ mâm pháo sắt thép.
Giữa làn khói độc đen kịt, người chính trị viên đại đội dù đã bị mảnh bom xé rách một bên vai, máu chảy loang lổ cả ngực áo, vẫn kiên cường đứng thẳng trên công sự bị sập. Tay anh giữ chặt lá cờ lệnh, tiếng hét của anh vang vọng giữa tiếng gầm rú của máy bay giặc: "Đồng chí hướng thẳng vào máy bay địch mà bắn! Bảo vệ cầu là mệnh lệnh thiêng liêng của Tổ quốc!". Lời hô hoán ấy như một luồng điện truyền qua các khẩu đội còn lại. Những người lính pháo binh còn sống sót nhanh chóng thay thế vị trí của đồng đội đã hy sinh, tiếp tục nạp đạn và siết cò nhả những loạt đạn chính xác, bắn cháy hai chiếc máy bay phản lực Mỹ ngay trên bầu trời, buộc chúng phải hoảng loạn tháo chạy.
Cây cầu huyết mạch vẫn đứng hiên ngang, sừng sững giữa dòng sông lộng gió, những đoàn tàu chở vũ khí, lương thực lại tiếp tục băng qua cầu tiến về hướng Nam trong niềm vui chiến thắng. Sự hy sinh anh dũng của những người lính pháo cao xạ bên mâm pháo là minh chứng hùng hồn cho tinh thần quả cảm, lòng trung thành vô hạn của quân đội nhân dân Việt Nam. Họ đã lấy thân mình làm bức tường thành vững chắc, dệt nên lưới lửa phòng không nhân dân vĩ đại để bảo vệ vẹn nguyên huyết mạch thông suốt của dân tộc.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, những cây cầu lịch sử năm xưa giờ đứng im lìm như những chứng nhân vĩ đại của một thời hoa lửa, dòng sông lại hiền hòa chảy đưa phù sa về bồi đắp cho những cánh đồng trù phú. Những trận địa pháo năm xưa giờ đã được phủ xanh bởi màu ngô, màu lúa, nhưng câu chuyện về lòng dũng cảm của người chiến sĩ cao xạ vẫn luôn vẹn nguyên giá trị thời đại. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tinh thần ấy là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm và ý chí kiên cường trước mọi thử thách, nhắc nhở tuổi trẻ nỗ lực học tập để bảo vệ vững chắc chủ quyền tự do của quê hương.



