NGƯỜI CHIẾN SĨ QGPMN BỊ BẮT TẠI IA DRANG NĂM 1965 – GƯƠNG MẶT KHIẾN NHIỀU NGƯỜI LẶNG ĐI
NGƯỜI CHIẾN SĨ QGPMN BỊ BẮT TẠI IA DRANG NĂM 1965 – GƯƠNG MẶT KHIẾN NHIỀU NGƯỜI LẶNG ĐI
Bức ảnh này ghi lại khoảnh khắc một chiến sĩ Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam bị lực lượng Hoa Kỳ bắt giữ trong trận Ia Drang năm 1965, một trong những trận đánh lớn đầu tiên giữa quân đội Mỹ và lực lượng chủ lực của cách mạng Việt Nam tại chiến trường Tây Nguyên.
Đó là thời điểm chiến tranh Việt Nam bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới. Một bên là quân đội sở hữu trực thăng vận hiện đại, pháo binh mạnh, không quân áp đảo và hệ thống hậu cần khổng lồ. Bên còn lại là những người lính trẻ vừa vượt hàng trăm kilomet đường Trường Sơn để vào chiến trường.
Họ hành quân giữa núi rừng Tây Nguyên, sống trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Thiếu gạo, thiếu muối, thuốc men khan hiếm, sốt rét rừng hoành hành và những cuộc hành quân kéo dài nhiều tuần lễ là thực tế mà rất nhiều đơn vị phải đối mặt.
Điều khiến bức ảnh này ám ảnh nhiều người không phải khẩu súng hay những người lính đứng phía sau.Mà chính là gương mặt của người chiến sĩ bị bắt.Khuôn mặt hốc hác.Gò má gầy gò.Đôi mắt thâm quầng.Thân hình gần như chỉ còn da bọc xương.Chỉ cần nhìn vào gương mặt ấy, người ta có thể cảm nhận phần nào những tháng ngày mà thế hệ thanh niên năm ấy đã trải qua giữa b.o.m đ.ạ.n và rừng sâu.
Nhiều cựu binh từng tham chiến kể lại rằng có những thời điểm cái đói, bệnh tật và sự kiệt sức còn là thử thách khắc nghiệt không kém chiến trường. Có đơn vị phải ăn sắn thay cơm trong thời gian dài. Có người chưa gặp đối phương đã ngã xuống vì sốt rét hoặc kiệt sức trên đường hành quân.
Vì thế, bức ảnh này không chỉ ghi lại hình ảnh một tù binh chiến tranh.Nó còn lưu lại hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã đi qua những năm tháng dữ dội nhất của lịch sử dân tộc.Dù nhìn cuộc chiến từ góc độ nào, khi nhìn vào gương mặt ấy, điều khiến người ta suy nghĩ có lẽ không phải là thắng hay thua.Mà là cái giá của chiến tranh.Là tuổi trẻ.Là sức khỏe.Là những năm tháng không bao giờ có thể lấy lại.
Có những bức ảnh không cần khói lửa hay tiếng s.ú.n.g. Chỉ một gương mặt thôi cũng đủ kể lại cả một thời chiến tranh.
Đó là thời điểm chiến tranh Việt Nam bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới. Một bên là quân đội sở hữu trực thăng vận hiện đại, pháo binh mạnh, không quân áp đảo và hệ thống hậu cần khổng lồ. Bên còn lại là những người lính trẻ vừa vượt hàng trăm kilomet đường Trường Sơn để vào chiến trường.
Họ hành quân giữa núi rừng Tây Nguyên, sống trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Thiếu gạo, thiếu muối, thuốc men khan hiếm, sốt rét rừng hoành hành và những cuộc hành quân kéo dài nhiều tuần lễ là thực tế mà rất nhiều đơn vị phải đối mặt.
Điều khiến bức ảnh này ám ảnh nhiều người không phải khẩu súng hay những người lính đứng phía sau.Mà chính là gương mặt của người chiến sĩ bị bắt.Khuôn mặt hốc hác.Gò má gầy gò.Đôi mắt thâm quầng.Thân hình gần như chỉ còn da bọc xương.Chỉ cần nhìn vào gương mặt ấy, người ta có thể cảm nhận phần nào những tháng ngày mà thế hệ thanh niên năm ấy đã trải qua giữa b.o.m đ.ạ.n và rừng sâu.
Nhiều cựu binh từng tham chiến kể lại rằng có những thời điểm cái đói, bệnh tật và sự kiệt sức còn là thử thách khắc nghiệt không kém chiến trường. Có đơn vị phải ăn sắn thay cơm trong thời gian dài. Có người chưa gặp đối phương đã ngã xuống vì sốt rét hoặc kiệt sức trên đường hành quân.
Vì thế, bức ảnh này không chỉ ghi lại hình ảnh một tù binh chiến tranh.Nó còn lưu lại hình ảnh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã đi qua những năm tháng dữ dội nhất của lịch sử dân tộc.Dù nhìn cuộc chiến từ góc độ nào, khi nhìn vào gương mặt ấy, điều khiến người ta suy nghĩ có lẽ không phải là thắng hay thua.Mà là cái giá của chiến tranh.Là tuổi trẻ.Là sức khỏe.Là những năm tháng không bao giờ có thể lấy lại.
Có những bức ảnh không cần khói lửa hay tiếng s.ú.n.g. Chỉ một gương mặt thôi cũng đủ kể lại cả một thời chiến tranh.


