người chiến sĩ quả cảm-anh dùng trong lòng tôi
Bài viết là câu chuyện xúc động về ông Trần Trọng Thế – một người lính quả cảm, sớm xung phong nhập ngũ, kiên cường chiến đấu và chịu nhiều thương tích vì Tổ quốc, qua đó nhắc nhở thế hệ trẻ trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với đất nước.

Ông tôi - Trần Trọng Thế sn 1947 ở thôn song thủy - vũ thư - Thái Bình cũ khi chỉ mới vừa học xong lớp 6 đã xung phong vào quân đội để góp phần bảo vệ tổ quốc . Ông được biên chế vào đơn vị C36-BTL ĐC -QK7 . Ông cùng đồng đội đóng quân tại Thanh Hoá để bảo vệ phà kiểu khi ấy Pháp đã 2-3 lần muốn phá hủy nhưng với tinh thần vững vàng những người chiến sĩ ấy đã bảo vệ thành công
Tháng 2 năm 1966 đế quốc Mỹ đã xâm lược miền Nam nc ta ông cùng đồng đội đóng quân tại Long khánh cũ (tỉnh Đồng Nai mới ) lúc bấy h chỉ là 1 tiểu quân đội nhỏ sau đó đến tháng 7 năm 1971 ô cùng với đồng đội đánh đồn Bảo Hoà nhưng không may là đã bị Mỹ bắt giữ . Khi bị bắt ô đã nêu cao tấm gương của 1 người chiến sĩ dù quân địch có tra tấn dã man thế nào ô cũng không khai ra nơi ẩn náu của quân ta ,vì thế ông bị thương rất nặng. Những đồng đội cùng bị bắt như ông đã nương tựa nhau sống tiếp , giúp băng bó vết thương đến khi gần lành . Thì ông được di chuyển về nhà tù ở Biên Hòa 18 tháng .
Sau đó đến tháng 2 năm 1973 đó là kí kết hiệp định Paris 4 bên đồng thuận Mỹ rút quân khỏi Vietnam giao cho nước Ngụy chiếm giữ niềm Nam nước ta. Khi ấy ông được trả tự do về lại miền Bắc về lại quê hương của mình
Ông chia sẻ khi trở về lại quê hương những vết thương nơi chiến trường luôn đeo bám ông , những vết thương ngày càng trở nặng , tái phát cuộc sống ông lúc đó vô cùng khó khăn . Cho đến hiện tại bây giờ đầu gối của ông luôn đau nhức ê ẩm khi thời tiết chuyển mùa
Vì để có được hoà bình như ngày hôm nay đã biết bao nhiêu người như ông còn may mắn sống sót nhưng đổi lại là những vết thương không bảo giờ lành lại . Những người không may mắn họ phải nằm lại nơi chiến trường biết bao nhiêu hoài bão còn dang dở những người thương còn đợi họ về thì sao . Chính điều đó ông luôn muốn thanh niên hiện nay ý thức được tinh thần trách nhiệm của mình luôn cố gắng học hỏi không ngừng nghỉ để có thể chung tay gây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp , để có thể sánh vai như những cường quốc năm châu không phụ công lao của những cha anh đi trước.


