NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y ĐẤT TRỰC KHANG
Bác sĩ Hoàng mang theo hành trang là những kiến thức y khoa và tâm hồn người con đất Trực Khang vào những trạm quân y dã chiến dọc dãy Trường Sơn. Ngôn ngữ của ông những năm tháng ấy là mùi cồn sát trùng nồng nặc, tiếng rên rỉ khẽ khàng của thương binh và sự im lặng tuyệt đối khi đôi bàn tay ông lướt đi trên bàn mổ dã chiến. Ông nhớ nhất những ca phẫu thuật giữa rừng đêm, khi nguồn điện duy nhất là những chiếc đèn pin do đồng đội cầm tay soi, bom dội rung chuyển cả vách núi nhưng mũi kim của ông chưa bao giờ lệch nhịp.
Có lần, một người lính bị mảnh pháo găm vào ngực, máu tuôn ra như suối, ông đã không ngần ngại dùng miệng trực tiếp hút đờm và dịch để cứu sống bệnh nhân trong tình trạng thiếu máy móc hỗ trợ. Hình ảnh bác sĩ Hoàng với bộ quân phục đẫm máu, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ nhưng tràn đầy ánh sáng nhân văn đã trở thành điểm tựa tinh thần cho cả một tiểu đoàn. Với ông, mỗi ca mổ không chỉ là kỹ thuật, mà là sự truyền lửa sống cho những người đang đứng bên bờ vực thẳm.
Sau ngày thống nhất, ông Hoàng trở về xã Trực Khang, từ chối sự mời gọi của các bệnh viện lớn để mở một phòng mạch nhỏ tại gia. Đôi bàn tay từng gắp hàng ngàn mảnh đạn, giờ đây hằng ngày bắt mạch, bốc thuốc nam cho người dân nghèo. Ông thường xuyên đi khắp các xã lân cận để hái thuốc, dùng kinh nghiệm chiến trường để chữa trị những căn bệnh hậu chiến cho các cựu chiến binh. Nhìn ông tỉ mẩn phơi từng lá thuốc trên sân nắng Trực Khang, người ta thấy một sự tận tụy không đổi. Ông chia sẻ: "Cứu người là mệnh lệnh của trái tim, dù là thời chiến hay thời bình".



