Người chiến sĩ quân y giữa tuyến lửa
Câu chuyện kể về một chiến sĩ quân y đã hy sinh khi cứu chữa thương binh trong trận đánh năm 1971
Ông Lê Văn Phúc, sinh năm 1949, từng là quân y phục vụ tại chiến trường Tây Nguyên năm 1971. Ông kể rằng trong chiến tranh, lực lượng quân y luôn có mặt ở những nơi ác liệt nhất để cứu chữa thương binh. Theo lời ông Phúc, nhiều ca cấp cứu phải thực hiện ngay tại chiến hào hoặc dưới tán rừng, trong điều kiện thiếu thốn. Ông nhớ nhất một trận đánh năm 1971. Hôm đó, nhiều chiến sĩ bị thương nặng cần được cấp cứu ngay. Trong tổ có một quân y tên Trần Văn Hải, quê ở Gia Lai, khoảng 27 tuổi. Hải là người tận tụy, luôn ưu tiên cứu những ca nặng trước. Ông Phúc kể rằng khi đang cấp cứu cho một chiến sĩ bị thương nặng, khu vực bất ngờ bị pháo kích. Mọi người được lệnh di chuyển sang vị trí an toàn hơn. Nhưng Hải vẫn ở lại. Anh nói rằng nếu di chuyển lúc đó, người bị thương có thể không qua khỏi. Ông kể rằng giữa tiếng pháo nổ, anh vẫn bình tĩnh băng bó, cầm máu cho thương binh. Nhờ có anh, người chiến sĩ đó đã giữ được tính mạng. Nhưng ngay sau đó, một quả pháo rơi gần vị trí cấp cứu. Khi đồng đội quay lại, họ thấy anh đã ngã xuống bên cạnh dụng cụ y tế. Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc đến những ngày làm quân y nơi chiến trường, ông Lê Văn Phúc vẫn nhớ đến người đồng đội đã ở lại giữa tuyến lửa để cứu người. Với ông, Hải mãi mãi là người chiến sĩ quân y của những năm tháng chiến tranh năm ấy.



