Người có công giúp đỡ cách mạng

Người chiến sĩ Quân y sắt son một niềm tin với Đảng (2)

Tuyên Quang08/06/2026Trần Thị Linh An (lớp: 8A Trường: TH & THCS Tú Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức tuổi thơ của em tại mảnh đất Tuyên Quang anh hùng, những câu chuyện về thời chiến luôn mang một sức hút kỳ lạ. Nhưng với riêng em, câu chuyện ấy không nằm trong sách vở mà nằm ngay trong những lời kể trầm ấm của ông nội em – Thiếu úy quân y Trần Văn Nghĩa. Mỗi khi nhìn tấm Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng lấp lánh trên ngực áo ông, em lại như được chạm vào một phần lịch sử hào hùng, nơi có máu, có nước mắt nhưng cũng đầy rẫy những vinh quang thầm lặng của người chiến sĩ áo trắng.

Hành trình của ông nội bắt đầu vào mùa thu năm 1974, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên. Lúc bấy giờ, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cam go, quyết liệt nhất. Ông đã tạm biệt quê hương Thái Bình để lên đường nhập ngũ. Sau những tháng ngày rèn luyện gian khổ tại đơn vị 304b thuộc Phú Bình, Thái Nguyên, đến tháng 3 năm 1975, ông chuyển về Trung đoàn 246. Tại đây, ông đã có một kỷ niệm mà suốt đời không bao giờ quên: trực tiếp tham gia nhiệm vụ xây dựng Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ông nói với em rằng :”Mỗi viên gạch, mỗi nhành cây tại Lăng Bác đều chứa đựng tình cảm vô bờ bến của người lính dành cho vị lãnh tụ kính yêu.” Đó cũng là lúc lý tưởng về Đảng bắt đầu nảy nở trong lòng người chiến sĩ trẻ.

Với mong muốn được trực tiếp chăm sóc sức khỏe cho đồng đội, tháng 9 năm 1975, ông nội theo học tại Trường Quân y Quân khu 1. Sau khi tốt nghiệp với tấm bằng y sĩ vào tháng 8/1978, ông về công tác tại Đồng Bẩm, Thái Nguyên. Thế nhưng, thử thách lớn nhất trong cuộc đời quân ngũ của ông chính là cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc đầy khốc liệt vào tháng 3 năm 1979.

Khi ấy, trong đội hình Trung đoàn 677 tại chiến trường Cao Bằng, ông nội em không trực tiếp cầm súng xông pha nơi tiền tuyến, nhưng vị trí của ông cũng hiểm nguy không kém. Là y sĩ tại Đại đội quân y cứu thương binh liệt sĩ, ông chính là người "giành giật" sự sống cho đồng đội ngay dưới làn mưa bom bão đạn. Giữa cái lạnh thấu xương của vùng biên ải, dưới những căn hầm hào thiếu thốn từ bông băng đến thuốc men, ông nội và đồng đội đã làm việc không quản ngày đêm. Có những ca cấp cứu xuyên đêm chỉ với ánh đèn dầu leo lắt, nhưng bằng đôi bàn tay khéo léo và trái tim quả cảm, người Thiếu úy quân y ấy đã giúp biết bao chiến sĩ vượt qua cửa tử. Ánh đèn dầu leo lắt trong hầm hào Cao Bằng năm ấy không chỉ soi sáng vết thương trên thân thể đồng đội, mà còn thắp lên niềm hy vọng sống sót mong manh giữa làn mưa đạn

Không chỉ là một người thầy thuốc giỏi, ông nội còn là một Đảng viên kiên trung. Ngày 22/09/1982, giây phút được đứng dưới cờ Đảng và đọc lời thề thiêng liêng chính là mốc son chói lọi nhất trong cuộc đời ông. Suốt hơn 40 năm qua, từ khi còn khoác áo lính hay khi đã trở về sinh hoạt tại Chi bộ thôn Hưng Thịnh, xã Tú Thịnh, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ". Tấm Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng mà ông vinh dự nhận được vào tháng 02/2023 chính là phần thưởng cao quý cho một đời cống hiến bền bỉ của ông nội em.

Với ông nội, 40 năm tuổi Đảng không phải là một con số để trưng bày, mà là 40 năm ông thực hiện lời thề dưới cờ Đảng: khi Tổ quốc cần thì cầm súng, khi đồng đội đau thì cầm kim tiêm, và khi nhân dân cần thì sẵn sàng gác lại sự nghỉ ngơi tuổi già. Câu chuyện của ông nội đã dạy cho em bài học quý báu về lòng biết ơn và sự hy sinh.

Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng và đã rời xa màu áo lính, ông nội em vẫn không nghỉ ngơi. Tại căn nhà nhỏ ở xã Tú Thịnh, ông vẫn tiếp tục công việc của một người bác sĩ, tận tụy khám và chữa bệnh cho bà con lối xóm. Tiếng lành đồn xa, không chỉ người dân trong thôn Hưng Thịnh mà nhiều người từ các xã lân cận cũng tìm đến ông khi ốm đau. Nhìn đôi bàn tay từng giành giật sự sống cho đồng đội giữa chiến trường năm xưa, nay lại ân cần thăm khám, kê đơn cho những người dân quê chất phác, em càng thêm thấu hiểu cốt cách của một người thầy thuốc. Dù không còn mang quân hàm trên vai, nhưng trong mắt mọi người và trong lòng em, ông vẫn mãi là người chiến sĩ quân y thầm lặng, đem kiến thức và lòng nhân ái của mình để xoa dịu nỗi đau cho mọi người, viết tiếp bài ca về tình đất, tình người trên quê hương cách mạng. Câu chuyện hoa lửa của ông nội không chỉ là lịch sử, mà là ngọn đuốc truyền lại cho em. Em hiểu rằng, dù ở thời chiến hay thời bình, chỉ cần giữ vẹn nguyên tấm lòng 'Trọn nghĩa nước non, vẹn tình đồng đội', chúng em sẽ viết tiếp được những trang sử vẻ vang cho mảnh đất Tuyên Quang anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ Quân y sắt son một niềm tin với Đảng (2) | Câu chuyện thời hoa lửa