Cựu chiến binh

NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y VÀ KHHOẢNH KHẮC ĐAU THƯƠNG

Ninh Bình18/05/2026Phan Ánh Dương (Xã Yên Mô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN Y VÀ KHHOẢNH KHẮC ĐAU THƯƠNG

Trong ký ức của người cựu chiến binh Đinh Ngọc Văn, chiến tranh không chỉ có tiếng súng tiến công hay niềm vui chiến thắng, mà nó còn là những khoảng lặng đau đớn đến tận cùng. Một trong những chi tiết "đắt giá" và ám ảnh nhất đối với ông chính là sự hy sinh của người chiến sĩ quân y ngay trước mắt mình trong trận oanh tạc tàn khốc vào tháng 9 năm 1972 tại mặt trận Quảng Nam. Đó là một vết dao cứa vào lòng người ở lại, nhắc nhở về sự tàn bạo của kẻ thù và sự cao cả của tình đồng đội.Hôm ấy, khi trận oanh tạc bằng máy bay của địch vừa dứt được một đợt ngắn, toàn bộ trận địa vẫn còn ngập trong khói đen và lửa cháy ngùn ngụt từ những chiếc xe pháo bị trúng bom. Giữa những hầm hào sạt lở, tiếng rên rỉ của những thương binh nặng vang lên. Từ trong hầm trú ẩn, những người chiến sĩ quân y với chiếc túi cứu thương đeo bên hông đã không quản ngại nguy hiểm, lao thẳng vào giữa làn mưa đạn còn sót lại để tìm kiếm và cấp cứu đồng đội. Trong số đó, có một người chiến sĩ quân y trẻ tuổi, dáng người gầy nhưng vô cùng nhanh nhẹn, anh liên tục băng bó và kéo các chiến sĩ bị thương ra khỏi khu vực xe cháy.Khi anh quân y đang cúi rạp người trên một thân cây đổ để băng bó một vết thương ở đùi cho một chiến sĩ bộ binh, ngay sát cạnh công sự của ông Đinh Ngọc Văn, thì tai họa ập đến. Tiếng rít của một loạt bom tọa độ tiếp theo lại gầm rú trên đầu. Địch quay lại oanh tạc vòng hai. "Nằm xuống!", tiếng hô của ông Văn chưa kịp dứt thì một tiếng nổ long trời lở đất đã hất tung mọi thứ xung quanh. Một quả bom nổ ngay gần vị trí của họ, sức ép của vụ nổ kèm theo đất đá vùi lấp cả một đoạn hào.Khi khói bụi vừa tản đi, ông Đinh Ngọc Văn bàng hoàng nhìn sang. Người chiến sĩ quân y ấy đã gục xuống. Máu từ vết thương trên ngực anh tuôn ra, nhuộm đỏ thẫm cả chiếc áo màu xanh tô hà và chiếc băng gạc còn đang cầm dở trên tay. Anh đã dùng chính thân mình để che chắn trọn vẹn cho người thương binh nằm dưới. Nỗi bất lực lớn nhất của ông Văn lúc đó là không thể làm gì để cứu anh. Trận địa lúc ấy lửa vẫn cháy ngút trời, bom đạn giặc vẫn tiếp tục dội xuống, đất đá sạt lở chia cắt các lối đi. Ông Văn chỉ biết đứng nhìn người đồng đội của mình trút hơi thở cuối cùng ngay trước mắt, đôi mắt anh vẫn mở hai nhìn về phía trận địa còn dang dở. Người chiến sĩ quân y ấy đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại một khoảng trống hoác trong lòng những người lính sống sót. Sự ngã xuống của anh là minh chứng kiêu hùng cho tinh thần "vì nhân dân quên mình", một nốt trầm bi tráng trong bản hùng ca thời hoa lửa của thế hệ ông Đinh Ngọc Văn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn