NGƯỜI CHIẾN SĨ QUẢNG TRỊ VÀ KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA
Cựu chiến binh Cao Xuân Nghĩa (sinh năm 1954) bước chân vào con đường binh nghiệp ở tuổi mười tám – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi ước mơ và hoài bão thanh xuân đang căng tràn. Xếp lại những trang sách dở dang cùng tình yêu quê hương tha thiết, bác đã cùng đoàn quân trùng trùng điệp điệp xẻ dọc Trường Sơn, trực tiếp dấn thân vào Mặt trận Quảng Trị (1972–1974) – nơi được ví như một "vùng đất lửa" khốc liệt và gian khổ bậc nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Đặt chân đến chiến trường đúng vào thời điểm chiến sự leo thang đỉnh điểm năm 1972, bác Cao Xuân Nghĩa lập tức hòa mình vào những trận chiến đối đầu nảy lửa. Dưới làn mưa bom bão đạn và khói súng mù mịt trút xuống dòng Thạch Hãn cùng thị xã Quảng Trị mỗi ngày, người lính trẻ vẫn kiên cường bám trụ từng mét hào, từng góc hầm trú ẩn để đáp trả các đợt phản công của đối phương. Tiếp tục trải qua những năm tháng giằng co căng thẳng 1973–1974 giữa đại ngàn sương gió, chịu đựng biết bao cơn mưa rừng xối xả và muôn vàn thiếu thốn nhu yếu phẩm, chính tình đồng chí chia ngọt sẻ bùi cùng niềm tin sắt đá vào ngày đất nước trọn niềm vui đã giúp bác đứng vững qua lằn ranh sinh tử mỏng mong.
Chiến tranh lùi xa, cựu chiến binh Cao Xuân Nghĩa may mắn trở về với cuộc sống đời thường, mang theo trên mình những dội phai thời gian cùng ký ức vẹn nguyên về những đồng đội đã anh dũng ngã xuống. Hôm nay, ở độ tuổi ngoài 70, bác vẫn luôn giữ trọn phẩm chất giản dị, kiên trung của "Bộ đội Cụ Hồ". Bác là nhân chứng sống hào hùng, luôn truyền lửa cách mạng và lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ hôm nay về một thời tuổi trẻ đã cống hiến trọn vẹn cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



