Người chiến sĩ ra đi từ khát vọng được cầm súng bảo vệ Tổ quốc
Có những con người chỉ sống trọn vẹn hai mươi năm tuổi trẻ nhưng đã để lại dấu ấn không bao giờ phai. Họ không chỉ được nhớ đến bởi sự hy sinh anh dũng mà còn bởi một khát vọng cháy bỏng được cống hiến cho Tổ quốc. Liệt sĩ Lê Đình Đại là một người như thế. Câu chuyện về anh, từ một chàng trai gầy nhỏ bị loại khỏi đợt tuyển quân đến người chiến sĩ ngã xuống trên đất bạn Lào, vẫn được gia đình, đồng đội và quê hương nhắc nhớ bằng tất cả niềm tự hào, lòng biết ơn và sự xúc động.
Đầu tháng 5 năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, đoàn xe chở tân binh từ Bảo Yên, tỉnh Yên Bái (nay thuộc tỉnh Lào Cai) lên đường đến đơn vị huấn luyện tại Bắc Thái. Khi điểm danh, người chỉ huy phát hiện có một thanh niên không có tên trong danh sách. Đó là Lê Đình Đại, công nhân Nông trường Trâu sữa Bảo Yên.
Do thể trạng gầy yếu, không đủ cân nặng theo quy định nên anh không được tuyển chọn nhập ngũ. Thế nhưng, khát vọng được khoác lên mình màu áo lính đã thôi thúc người thanh niên ấy lặng lẽ trốn dưới gầm ghế xe để theo đoàn tân binh. Trước sự ngạc nhiên của chỉ huy, anh tha thiết bày tỏ mong muốn được ở lại đơn vị, được cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Anh khẳng định rằng dù khó khăn, gian khổ đến đâu cũng quyết tâm vượt qua. Chính sự chân thành, ý chí và lòng yêu nước mãnh liệt ấy đã lay động những người chỉ huy. Sau khi báo cáo cấp trên, anh được đặc cách tiếp nhận vào đơn vị huấn luyện.
Khoảng thời gian ấy có lẽ là những tháng ngày đẹp nhất trong tuổi trẻ của Lê Đình Đại. Từ một chàng trai từng bị đánh giá là không đủ điều kiện nhập ngũ, anh đã nỗ lực rèn luyện để trở thành một người lính thực thụ. Kết thúc khóa huấn luyện, đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường phía Nam, rồi tiếp tục làm nhiệm vụ quốc tế trên đất nước Lào.
Đầu tháng 7 năm 1972, khi đơn vị dừng chân tại Quan Sơn, Thanh Hóa, anh tranh thủ viết lá thư đầu tiên cũng là lá thư duy nhất gửi về gia đình. Trong những dòng chữ mộc mạc, anh kể rằng mình đã giấu mẹ chuyện đi bộ đội vì sợ mẹ lo lắng. Anh nhắn nhủ các em chăm chỉ lao động, giúp đỡ cha mẹ và mong đến ngày đất nước thống nhất sẽ trở về đoàn tụ với gia đình. Lá thư ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao tình yêu thương, trách nhiệm và niềm tin của người chiến sĩ trẻ trước lúc bước vào chiến trường. Thế nhưng, lời hẹn ngày trở về đã không thể trở thành hiện thực.
Sau khi hành quân sang mặt trận Xiêng Khoảng, nước bạn Lào, gia đình hoàn toàn mất liên lạc với anh. Một thời gian sau, em trai anh nhận được thư của người đồng đội cùng quê là Nông Văn Bài. Trong thư, người đồng đội kể về trận bom dữ dội của địch tại Cánh Đồng Chum và nghẹn ngào cho biết anh đã nhìn thấy một người rất giống Lê Đình Đại nằm trên cáng cứu thương sau trận đánh. Linh cảm chẳng lành khiến cả gia đình thấp thỏm chờ đợi.
Người mẹ già ôm bức thư trong đôi bàn tay run rẩy, nước mắt nhòe cả trang giấy. Bà lặn lội hơn chục cây số đến Huyện đội để nhờ xác minh thông tin, luôn hy vọng đó chỉ là sự nhầm lẫn. Nhưng rồi, hai tháng sau, giấy báo tử được gửi về. Chiến sĩ Lê Đình Đại đã anh dũng hy sinh ngày 06 tháng 10 năm 1972 tại mặt trận phía Tây trong khi làm nhiệm vụ chiến đấu chống Mỹ, bảo vệ Tổ quốc và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả. Anh được Nhà nước công nhận là liệt sĩ khi mới tròn hai mươi tuổi.
Nỗi đau lớn nhất đối với gia đình không chỉ là sự mất mát, mà còn bởi anh ra đi khi chưa kịp để lại một tấm ảnh cho người thân thờ phụng. Người mẹ lặng lẽ dặn các con: "Rồi sẽ có ngày tìm được anh cả để đón anh về quê hương". Lời dặn ấy trở thành niềm hy vọng xuyên suốt nhiều thập kỷ.
Sau ngày đất nước thống nhất, gia đình nhiều lần đi tìm mộ anh trên khắp các nghĩa trang liệt sĩ và các đơn vị quy tập nhưng vẫn không có kết quả. Cuối cùng, gia đình dựng một “Ngôi mộ gió” tại nghĩa trang quê nhà để có nơi hương khói, tưởng nhớ người con đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Mỗi dịp tháng Bảy tri ân hay những ngày lễ, Tết, con cháu lại quây quần trước ngôi mộ ấy, thắp nén hương thành kính như thể anh vẫn đang hiện diện giữa quê hương.
Sự hy sinh của liệt sĩ Lê Đình Đại không chỉ được Tổ quốc Việt Nam ghi nhận mà còn được nhân dân nước bạn Lào trân trọng. Năm 2015, Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào đã truy tặng anh Huân chương Tự do hạng Nhất, ghi nhận những cống hiến to lớn của người chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam trong sự nghiệp giúp đỡ cách mạng Lào.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, câu chuyện về người thanh niên từng lặng lẽ trốn lên xe nhập ngũ vẫn khiến mỗi người xúc động. Điều làm nên sự bất tử của Lê Đình Đại không chỉ là sự hy sinh trên chiến trường mà còn là tinh thần sẵn sàng dâng hiến tuổi trẻ vì Tổ quốc ngay từ khi chưa được trao cơ hội. Chính khát vọng được cống hiến ấy đã biến một chàng trai gầy yếu thành người anh hùng trong lòng quê hương.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, đặc biệt là đoàn viên, thanh niên đang công tác trong các cơ quan, đơn vị, câu chuyện của liệt sĩ Lê Đình Đại là lời nhắc nhở sâu sắc về lý tưởng sống, về trách nhiệm đối với đất nước và nhân dân. Mỗi người có thể không phải đối mặt với bom đạn chiến tranh như thế hệ cha anh, nhưng đều có thể tiếp nối tinh thần ấy bằng sự tận tụy trong công việc, lòng trung thực, ý thức trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến cho cộng đồng.
Tháng Bảy lại về, mang theo lòng biết ơn và niềm tri ân sâu sắc đối với những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc. Và đâu đó, gia đình liệt sĩ Lê Đình Đại vẫn mong một ngày sẽ có đồng đội hoặc những người từng chiến đấu trên đất bạn Lào biết được nơi anh yên nghỉ, để người con năm nào được trở về với quê hương, với mẹ, với vòng tay của gia đình sau hơn nửa thế kỷ xa cách.



