Anh hùng Lực lượng vũ trang

nguoi chien si rung sau

Hải Phòng13/01/2026Nguyen van vinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nguyễn Trãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm nay là ngày mà cả nước đang bước vào chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ — trận chiến kéo dài suốt hơn 50 ngày đêm đã kết thúc bằng chiến thắng vĩ đại, khiến cả thực dân Pháp phải buông súng đầu hàng và mở ra thời kỳ hòa bình mới cho đất nước. Đây là thắng lợi chấn động, làm xoay chuyển cục diện chiến tranh và thúc đẩy các cuộc đàm phán hòa bình tại Hội nghị Giơnevơ sau đó.

Tôi — Nguyễn Thị Lan, em gái của Thanh Long, ngồi bên khung cửa nhỏ của ngôi nhà tranh cũ, cầm bức thư mà anh gửi về cho mẹ và tôi trước ngày anh rời làng. Bức thư ấy như một cuốn nhật ký, viết bằng những dòng mực run rẩy nhưng đầy kiêu hãnh:

“Lan à, nếu có ngày anh không còn trở về… thì em hãy nhớ rằng anh đã chiến đấu vì tự do và vì nụ cười của những đứa trẻ quê ta. Đừng khóc. Hãy sống thật đẹp. Một ngày mai tươi sáng đang chờ chúng ta.”

Tôi nhớ những buổi chiều cùng Long dạo bên dòng sông quê, ánh nước lấp lánh dưới nắng. Khi ấy, Long thường nói về ước mơ được trở về, được thấy những hàng lúa xanh vươn mình dưới gió, và được chào đón những ngày không còn tiếng súng…

Giờ đây, khi chiến thắng Điện Biên Phủ đã vang vọng khắp đất nước và gây tiếng vang trên thế giới — một chiến thắng mà người ta gọi là “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” — tôi cảm thấy tự hào nhưng cũng ngậm ngùi.

Long đã không còn ở đây để chứng kiến điều đó.

Mẹ tôi thường ngồi phảng phất nơi góc nhà, đôi mắt đẫm lệ khi nhớ về đứa con trai duy nhất của mình. Mẹ không khóc bằng lời nói, nhưng trong từng hơi thở, tôi hiểu mẹ đang tiếc thương như thế nào — tiếc thương một người con đã ngã xuống vì sự bình yên mà chúng tôi đang được sống hôm nay.

Hôm nay, ở ngôi làng nhỏ của chúng tôi, mọi người kéo nhau đến nhà để gửi lời chia buồn và cùng nhau chắp tay tưởng nhớ Long — một người anh, một chiến sĩ quả cảm. Họ nói rằng hình ảnh của Long cùng với hàng ngàn người lính khác là biểu tượng của tinh thần kiên cường và yêu nước. Những người lính ấy đã chiến đấu dưới điều kiện vô cùng khó khăn, kéo pháo đạn qua núi đồi hiểm trở và cưỡng lại sức mạnh trang bị của địch suốt hơn 56 ngày đêm — khiến lịch sử ghi nhớ mãi.

Một buổi chiều khác, khi tôi đi dọc theo bờ sông nơi từng chơi đùa với Long, lòng tôi vừa tự hào vừa đau nhói. Tôi biết rằng trong mỗi giọt nước trên dòng sông ấy đều phản chiếu hình ảnh của Long — dũng cảm, kiên định, không một lần lùi bước.

Quê hương tôi giờ đây đang chuẩn bị cho ngày mai — một ngày mới không còn tiếng súng, không còn sự chia ly. Tôi tự hứa với lòng mình rằng sẽ sống sao cho xứng đáng với những gì anh trai và biết bao người đã hy sinh. Tôi sẽ kể lại câu chuyện của Long cho thế hệ trẻ nghe — để họ hiểu ý nghĩa của tự do và biết trân trọng từng khoảnh khắc hòa bình.

Long của tôi, cậu không bao giờ thật sự rời xa. Cậu sống mãi trong trái tim chúng tôi — bằng từng tiếng cười, từng ước mơ, và từng giọt nước mắt lẫn niềm tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn