NGƯỜI CHIẾN SĨ THÔNG TIN NƠI ĐẤT KHÁCH
Có những người lính không trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu, nhưng lại giữ một nhiệm vụ không thể thiếu trong mỗi đơn vị: giữ cho mệnh lệnh được truyền đi và thông tin được thông suốt. Cựu chiến binh Nguyễn Đỗ Mạnh, người con của Quảng Châu, Sầm Sơn, đã có những năm tháng tuổi trẻ làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, trong đó có thời gian gắn bó với thủ đô Phnôm Pênh.
Từ Quảng Châu lên đường
Ông Nguyễn Đỗ Mạnh sinh năm 1963, quê tại phường Quảng Châu, thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa.
Tháng 10 năm 1983, khi vừa bước vào tuổi đôi mươi, ông lên đường nhập ngũ.
Rời quê hương, ông bắt đầu cuộc sống của một người lính.
Những ngày đầu trong quân ngũ là khoảng thời gian làm quen với kỷ luật, với môi trường tập thể và với những yêu cầu hoàn toàn khác với cuộc sống thường ngày.
Nhưng rồi người thanh niên Nguyễn Đỗ Mạnh nhanh chóng trưởng thành trong màu áo lính.
Ông được giao nhiệm vụ chiến sĩ thông tin, với cấp bậc được ghi nhận là Trung thủy.
Đó là một công việc thầm lặng nhưng có vai trò đặc biệt quan trọng trong hoạt động của đơn vị.
Người giữ mạch thông tin
Trong quân đội, thông tin là một phần không thể thiếu.
Mệnh lệnh cần được truyền đi.
Tình hình cần được báo cáo.
Các đơn vị cần phối hợp với nhau.
Và trong những hoàn cảnh khó khăn, việc duy trì liên lạc có thể ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng hoàn thành nhiệm vụ.
Vì thế, người lính thông tin phải luôn cẩn trọng.
Phải có tính kỷ luật.
Phải bình tĩnh.
Và phải có tinh thần trách nhiệm cao.
Công việc ấy có thể không tạo nên những hình ảnh hào nhoáng.
Người lính thông tin thường đứng phía sau.
Nhưng chính họ là những người góp phần bảo đảm để mệnh lệnh không bị ngắt quãng và các đơn vị không bị mất liên lạc.
Làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia
Sau thời gian trong quân ngũ, ông Nguyễn Đỗ Mạnh được tham gia làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia.
Đó là một bước chuyển lớn đối với người lính trẻ.
Từ quê hương Sầm Sơn, ông đến một đất nước khác, nơi ngôn ngữ, phong tục và điều kiện sinh hoạt đều có nhiều khác biệt.
Nhưng khi đã nhận nhiệm vụ, người lính phải thích nghi.
Không còn là những ngày tháng chỉ biết đến quê nhà.
Trước mắt ông là một địa bàn mới và một nhiệm vụ mới.
Phnôm Pênh – nơi lưu dấu những năm tháng quân ngũ
Trong thời gian thực hiện nhiệm vụ, ông từng có mặt tại thủ đô Phnôm Pênh.
Với một người thanh niên quê Quảng Châu, Phnôm Pênh là một địa danh xa xôi.
Nhưng nơi đây đã trở thành một phần trong ký ức quân ngũ của ông.
Giữa một đất nước còn nhiều khó khăn sau những năm tháng chiến tranh, những người lính Việt Nam thực hiện nhiệm vụ của mình trong điều kiện không hề dễ dàng.
Đối với người lính thông tin, nhiệm vụ vẫn phải được duy trì.
Thông tin phải được bảo đảm.
Liên lạc phải được giữ vững.
Dù ở quê hương hay nơi đất khách, tinh thần trách nhiệm của người lính vẫn không thay đổi.
Những ngày tháng xa quê
Xa Sầm Sơn, xa gia đình, những người lính trẻ chắc hẳn luôn mang theo nỗi nhớ quê hương.
Đó có thể là ký ức về căn nhà.
Về cha mẹ.
Về những con đường quen thuộc.
Và về biển Sầm Sơn.
Những điều bình dị ấy đôi khi lại trở nên quý giá nhất khi con người ở cách xa quê hương hàng nghìn cây số.
Nhưng nỗi nhớ không làm người lính quên nhiệm vụ.
Ngược lại, chính tình cảm dành cho quê hương và gia đình trở thành động lực để họ hoàn thành tốt công việc của mình.
Sự thầm lặng của người lính thông tin
Có những người lính được nhớ đến bởi những trận đánh.
Có những người được nhắc đến bởi những chiến công.
Nhưng cũng có những người đóng góp theo một cách lặng thầm hơn.
Họ giữ thông tin.
Họ truyền mệnh lệnh.
Họ bảo đảm liên lạc.
Họ làm việc phía sau để những nhiệm vụ phía trước có thể được triển khai.
Ông Nguyễn Đỗ Mạnh là một người lính như vậy.
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ tại Campuchia, ông không đứng ở vị trí nổi bật.
Nhưng công việc của ông lại là một mắt xích cần thiết trong hoạt động của đơn vị.
Một đường liên lạc được giữ vững có thể kết nối những người lính cách xa nhau. Một mệnh lệnh được truyền đi chính xác có thể giúp cả đơn vị phối hợp tốt hơn.
Đó chính là ý nghĩa của công việc thông tin.
Ba năm tuổi trẻ trong màu áo lính
Từ tháng 10 năm 1983 đến năm 1986, ông Nguyễn Đỗ Mạnh có ba năm gắn bó với quân đội.
Ba năm ấy đưa người thanh niên quê Quảng Châu đến với một hành trình đặc biệt.
Từ Sầm Sơn đến Campuchia.
Từ một người thanh niên trở thành người lính.
Từ cuộc sống gia đình đến những năm tháng xa quê thực hiện nghĩa vụ quốc tế.
Đó là khoảng thời gian không dài nếu so với cả một đời người.
Nhưng đủ để để lại những dấu ấn sâu sắc.
Ngày trở về
Năm 1986, ông Nguyễn Đỗ Mạnh xuất ngũ.
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ tại Campuchia, người lính thông tin trở về quê hương.
Cuộc sống lại trở về với những điều bình dị.
Nhưng ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn còn.
Đó là ký ức về những người đồng đội.
Về những ngày tháng xa quê.
Về công việc thông tin.
Và về Phnôm Pênh, nơi từng gắn với một phần tuổi trẻ của ông.
Người giữ những đường liên lạc
Chiến tranh và những nhiệm vụ quân sự thường được nhìn thấy qua hình ảnh của những người trực tiếp chiến đấu.
Nhưng phía sau họ là cả một hệ thống những người làm nhiệm vụ hỗ trợ.
Thông tin là một trong số đó.
Nếu không có thông tin, mệnh lệnh khó được truyền đạt.
Nếu liên lạc bị gián đoạn, sự phối hợp giữa các đơn vị cũng gặp khó khăn.
Vì vậy, người lính thông tin dù không phải lúc nào cũng xuất hiện ở tuyến đầu vẫn giữ một vị trí quan trọng.
Ông Nguyễn Đỗ Mạnh đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho công việc ấy.
Một công việc lặng thầm.
Nhưng đầy trách nhiệm.
Một phần tuổi trẻ gửi lại nơi đất khách
Hơn nhiều thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông Nguyễn Đỗ Mạnh rời quân ngũ.
Những năm tháng làm nhiệm vụ tại Campuchia giờ đã trở thành ký ức.
Phnôm Pênh hôm nay đã thay đổi.
Sầm Sơn cũng đã đổi thay.
Nhưng trong ký ức của người cựu chiến binh, những năm tháng ấy vẫn là một phần không thể tách rời của tuổi trẻ.
Từ Quảng Châu, Sầm Sơn, ông lên đường khi còn rất trẻ.
Đến Campuchia, ông thực hiện nghĩa vụ quốc tế với nhiệm vụ của một chiến sĩ thông tin.
Ông không trực tiếp kể câu chuyện bằng những chiến công lớn lao.
Nhưng chính sự âm thầm của những người lính như ông đã góp phần bảo đảm cho nhiệm vụ chung được thực hiện.
Có những người lính đi qua chiến tranh bằng tiếng súng. Có những người đi qua bằng những đường liên lạc lặng thầm. Nhưng tất cả đều có chung một điểm: họ đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.
Và hôm nay, khi nhìn lại hành trình ấy, câu chuyện của ông Nguyễn Đỗ Mạnh nhắc chúng ta rằng:
Không có đóng góp nào là nhỏ bé khi nó được thực hiện bằng trách nhiệm.
Người chiến sĩ thông tin năm nào có thể đã trở về với cuộc sống đời thường, nhưng những năm tháng tại Campuchia vẫn còn đó – như một phần ký ức về tuổi trẻ, về đồng đội và về một thế hệ đã từng lên đường thực hiện nghĩa vụ quốc tế.
Một phần tuổi trẻ của ông đã ở lại nơi đất khách. Nhưng ký ức về những năm tháng ấy đã trở về cùng ông, theo ông suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.



