Cựu chiến binh

Người chiến sĩ thông tin ôm máy vô tuyến chạy qua mưa pháo ở Khe Sanh

Câu chuyện kể về người lính thông tin giữ liên lạc cho đơn vị giữa chiến trường Khe Sanh khốc liệt.

Hà Tĩnh04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1968, chiến trường Khe Sanh bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Pháo kích diễn ra liên tục ngày đêm. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng, đất đá và máu.

Ông Trần Văn Phước khi đó mới 21 tuổi, là chiến sĩ thông tin của một đơn vị chủ lực.

Nhiệm vụ của ông là duy trì liên lạc vô tuyến giữa sở chỉ huy và các mũi tấn công phía trước.

Nghe có vẻ không trực tiếp xung phong đánh trận, nhưng ông hiểu chỉ cần mất liên lạc vài phút, cả đơn vị có thể rơi vào nguy hiểm.

Một đêm tháng 2/1968, đơn vị ông chuẩn bị tiến công một cao điểm quan trọng.

Mọi kế hoạch tác chiến phụ thuộc vào hệ thống thông tin.

Ngay trước giờ nổ súng, pháo đối phương bất ngờ bắn dữ dội vào khu vực chỉ huy.

Hầm thông tin bị đánh sập một phần.

Chiếc máy vô tuyến chính hỏng hoàn toàn.

Nếu không khôi phục liên lạc, cuộc tấn công phải hủy bỏ.

Ông cùng một đồng đội được lệnh mang máy dự phòng đến điểm liên lạc mới cách đó gần 2km.

Quãng đường ấy trở thành hành trình sinh tử.

Hai người phải chạy giữa mưa pháo.

Đất dưới chân liên tục rung chuyển.

Mảnh pháo bay như mưa.

Khi chỉ còn cách điểm đến vài trăm mét, đồng đội đi cùng ông trúng pháo ngã xuống.

Người đồng đội cố đẩy chiếc máy về phía ông và hét lớn:
“Chạy tiếp đi!”

Ông vừa khóc vừa ôm máy lao tiếp về phía trước.

Máu của đồng đội dính đầy trên áo ông.

Khi tới được điểm liên lạc, ông ngất xỉu vì kiệt sức.

Nhờ tín hiệu được khôi phục kịp thời, trận đánh vẫn diễn ra đúng kế hoạch.

Sau chiến tranh, ông trở lại Khe Sanh tìm mộ người đồng đội nhưng nhiều năm vẫn chưa có kết quả.

Ông nói cả đời mình vẫn nợ người bạn ấy một lời cảm ơn chưa kịp nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn