NGƯỜI CHIẾN SĨ THÔNG TIN TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM ĐÔNG CỜ
NGƯỜI CHIẾN SĨ THÔNG TIN TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM ĐÔNG CỜ
Nhân chứng kể lại: Bác Vũ Văn Hùng (Cựu chiến sĩ thông tin vô tuyến, Trung đoàn 102)
"Giữ mạch máu liên lạc vô tuyến 2W giữa các mũi tấn công và bộ chỉ huy chiến dịch là một nhiệm vụ cực kỳ gian khổ, hiểm nguy. Kẻ thù luôn dùng các thiết bị định vị hiện đại để dò tìm sóng đài của ta, từ đó gọi pháo binh hoặc máy bay đến oanh tạc hòng hủy diệt đài vô tuyến.
Trận đánh cao điểm Đông Cờ năm 1972, tôi cùng khẩu đội vác máy vô tuyến bò theo mũi nhọn tấn công của bộ binh. Địch điên cuồng nã pháo ngăn chặn, đường dây hữu tuyến bị đứt hoàn toàn, mọi mệnh lệnh chỉ huy đều đè nặng lên chiếc máy 2W trên lưng tôi. Tôi phải liên tục thay đổi vị trí bám chốt, vừa chạy vừa vác ăng-ten, miệng liên tục gào vào máy: 'Sông Hồng nghe rõ không? Hoa Mai gọi Sông Hồng! Cho pháo bắn chi viện hướng đông bắc, gấp!'.
Một quả pháo nổ ngay sát mép hào, sức ép hất văng tôi xuống hố sâu, chiếc máy vô tuyến bị gãy mất một bên cần ăng-ten, tai tôi chảy máu ù đặc không còn nghe thấy gì. Nhìn lên đỉnh đồi, bộ đội ta đang bị hỏa lực đại liên của địch ghim chặt, nếu không có pháo binh chi viện, toàn đội sẽ hy sinh.
Tôi cắn chặt môi cho tỉnh táo, bò dậy dùng một sợi dây đồng nhỏ quấn chặt vào phần ăng-ten bị gãy để nối lại tín hiệu. Khi tiếng 'tạch tạch' quen thuộc vang lên trong tai nghe, tôi dùng hết sức bình sinh hét to tọa độ địch cho pháo binh ta chỉnh pháo. Chỉ vài phút sau, loạt pháo của ta dội xuống trúng bốt địch, mở đường cho anh em lao lên cắm cờ chiến thắng. Chiếc máy vô tuyến rách nát ngày ấy đã cùng tôi hoàn thành nhiệm vụ bằng cả ý chí kiên trung của người lính thông tin."



