Bài viết

Người chiến sĩ tình báo và chiếc vali tài liệu mật

Lào Cai31/05/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người chiến sĩ tình báo và chiếc vali tài liệu mật

Người kể: Ông Lâm Sơn Hải (Cựu chiến sĩ biệt động Sài Gòn)Trong cuộc đời làm tình báo và biệt động hoạt động bí mật trong lòng Sài Gòn trước năm 1975, tôi đã trải qua hàng trăm tình huống nghẹt thở, nhưng chuyến vận chuyển tài liệu mật từ nội đô ra vùng căn cứ Củ Chi vào đầu năm 1974 vẫn là một ký ức khiến tôi thót tim mỗi khi nhớ lại. Lần đó, tôi nhận nhiệm vụ chuyển một chiếc vali hai đáy, bên dưới chứa toàn bộ bản đồ bố phòng quân sự và danh sách các mật vụ của chính quyền Sài Gòn ở vùng ven.Tôi cải trang thành một thương gia giàu có, mặc bộ âu phục sang trọng, đi chiếc xe hơi Citroën bóng loáng. Chiếc vali được đặt ngay ngắn ở ghế sau. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến khi xe của tôi tiếp cận trạm kiểm soát ngã tư Bảy Hiền. Hôm đó, tình hình đột nhiên căng thẳng, cảnh sát dã chiến và quân cảnh Sài Gòn bao vây dày đặc, kiểm tra gắt gao từng chiếc xe, từng người qua lại vì chúng nghi ngờ có lực lượng đặc công thâm nhập.Khi chiếc xe của tôi bị một tên trung úy quân cảnh ra hiệu dừng lại, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực nhưng nét mặt tôi vẫn phải tỏ ra hết sức bình thản, thậm chí là có chút kiêu ngạo của một kẻ nhiều tiền. Tên trung úy bước lại gần, gõ vào cửa kính: "Yêu cầu xuống xe, xuất trình giấy tờ và mở cốp kiểm tra!". Tôi bước xuống, đưa cho hắn tập giấy tờ giả do đường dây của ta làm rất tinh vi, kèm theo một xấp tiền đô-la Mỹ kẹp khéo léo bên trong. Hắn liếc nhìn xấp tiền, nụ cười giãn ra đôi chút nhưng ánh mắt vẫn rất sắc lạnh. Hắn nhìn vào ghế sau và chỉ tay vào chiếc vali: "Cái gì trong đó? Mở ra!".Đó là khoảnh khắc sinh tử. Chỉ cần hắn chạm tay vào cái đáy thứ hai, mạng sống của tôi và toàn bộ hệ thống cơ sở tình báo sẽ tan thành mây khói. Tôi giả vờ tìm chìa khóa trong túi quần, kéo dài thời gian, đồng thời tâm niệm nếu bị lộ sẽ lập tức rút khẩu súng ngắn giấu dưới lót ghế để liều chết với chúng. Đúng lúc ấy, một chiếc xe tải chở lính của chúng từ phía sau bất ngờ mất phanh lao thẳng vào bốt gác bên đường, gây ra một tiếng nổ lớn và cảnh hỗn loạn. Tên trung úy giật mình quay lại nhìn. Nắm lấy cơ hội ngàn vàng, tôi lớn tiếng giục giã: "Nhà có việc gấp, ông anh kiểm tra nhanh giùm, tiền cà phê tôi gửi đủ rồi đó!". Tiếng ồn ào từ vụ tai nạn làm hắn phân tâm, hắn khoát tay: "Đi đi, đi nhanh đi!". Tôi bình tĩnh lên xe, nổ máy lướt qua trạm kiểm soát. Khi xe chạy được một đoạn dài vào vùng an toàn, tôi mới nhận ra lưng áo sơ mi của mình đã ướt đẫm mồ hôi từ lúc nào. Cuộc chiến thầm lặng ấy không có tiếng bom rơi đạn nổ, nhưng nó cân não và hiểm nguy đến tận giây phút cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ tình báo và chiếc vali tài liệu mật | Câu chuyện thời hoa lửa