Bài viết

Người "chiến sĩ trắng" trong tâm dịch

Hưng Yên29/12/2025Nguyễn Thị Linh (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các cháu ạ, có những cuộc chiến không có tiếng súng nhưng lằn ranh giữa sinh và tử còn mong manh hơn cả bom đạn. Đó là những ngày hè đỏ lửa năm 2021, khi chú và hàng ngàn đồng nghiệp khoác lên mình bộ đồ bảo hộ kín mít, bước vào tâm dịch. Trong cái nóng hầm hập, dưới lớp khẩu trang hằn sâu vào da thịt và những đôi găng tay sũng mồ hôi, chúng chú đã quên đi khái niệm thời gian, quên đi cả nỗi sợ bị lây nhiễm.

Chú nhớ nhất một đêm ở khu hồi sức cấp cứu (ICU). Tiếng máy thở tít tít vang lên dồn dập, áp lực đè nặng lên từng nhịp thở của cả bác sĩ lẫn bệnh nhân. Có một bác bệnh nhân lớn tuổi, trước khi phải đặt ống thở, đã nắm chặt tay chú và thều thào: "Bác sĩ ơi, cứu tôi để tôi còn về nhìn mặt cháu nội". Ánh mắt ấy đã theo chú suốt những đêm trắng sau đó. Khi chúng chú kiệt sức, chỉ cần nhìn thấy một bệnh nhân được rút ống thở, nở một nụ cười yếu ớt, bao nhiêu mệt mỏi dường như tan biến. Chiến đấu với dịch bệnh là một cuộc đấu trí và đấu lực bền bỉ. Chúng chú đã sống những ngày "tuổi hai mươi" rực rỡ nhất bằng cách trở thành tấm lá chắn cho đồng bào mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn