NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ CỦA ĐẤT CẢNG- PHẠM VĂN BẠM
Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương
Giữa những năm tháng cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp diễn ra ngày càng quyết liệt, vùng quê Bắc Hưng, Chấn Hưng, Tiên Lãng, Hải Phòng cũng trở thành một phần của cuộc chiến đấu bảo vệ quê hương. Từ mảnh đất đồng bằng ven biển ấy, nhiều người con đã rời mái nhà thân thuộc để đi theo tiếng gọi của non sông. Trong số đó có Phạm Văn Bạm, sinh năm 1926, người con của thôn Bắc Hưng. Ông trưởng thành trong những năm đất nước còn chịu cảnh mất nước, tận mắt chứng kiến cuộc sống cơ cực của người dân dưới ách thống trị của thực dân. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hình thành trong ông tình yêu quê hương và ý chí đấu tranh.
Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, đất nước bước vào một thời kỳ mới nhưng nền độc lập non trẻ nhanh chóng phải đối mặt với nguy cơ chiến tranh. Thực dân Pháp trở lại xâm lược, nhân dân Hải Phòng và các vùng quê xung quanh phải đứng lên bảo vệ thành quả cách mạng. Đối với những thanh niên như Phạm Văn Bạm, đó không còn là câu chuyện của riêng một gia đình hay một làng quê. Đó là cuộc chiến đấu để giữ lấy quyền được sống tự do trên chính mảnh đất mình sinh ra.
Phạm Văn Bạm đã hòa mình vào phong trào kháng chiến tại địa phương. Trong hoàn cảnh địch tăng cường kiểm soát, những người tham gia kháng chiến phải đối mặt với nhiều hiểm nguy. Những con đường làng, bờ ruộng, xóm nhỏ vốn bình dị nay trở thành địa bàn hoạt động của lực lượng kháng chiến. Người chiến sĩ phải vừa chiến đấu, vừa bảo vệ cơ sở, giữ liên lạc với đồng đội và dựa vào nhân dân để tồn tại. Chính trong hoàn cảnh ấy, lòng dũng cảm và sự kiên trung của mỗi người được thử thách.
Điều đáng quý ở Phạm Văn Bạm là ông đã không lùi bước trước những gian khổ của cuộc kháng chiến. Chiến tích của ông cần được nhìn từ những đóng góp của một người chiến sĩ đối với phong trào kháng chiến tại quê hương, chứ không chỉ được đo bằng một trận đánh cụ thể. Trong cuộc chiến tranh nhân dân, mỗi người đảm nhận một nhiệm vụ khác nhau: người trực tiếp chiến đấu, người bảo vệ cơ sở, người vận chuyển lương thực, người đưa tin, người che chở cán bộ. Tất cả những công việc ấy đều góp phần tạo nên sức mạnh chung. Những người như Phạm Văn Bạm đã góp phần giữ cho phong trào kháng chiến ở địa phương không bị dập tắt trước sự đàn áp của kẻ thù.
Quê hương Tiên Lãng khi ấy là vùng đất có vị trí quan trọng ở khu vực Hải Phòng. Nhân dân vừa sản xuất, vừa tham gia kháng chiến; cuộc sống luôn đứng giữa những hiểm nguy. Đối với một người chiến sĩ sinh ra từ chính nơi đây, mỗi nhiệm vụ không chỉ là mệnh lệnh mà còn là trách nhiệm với gia đình, làng xóm và những người dân mà ông quen biết. Bởi vậy, khi bước vào cuộc chiến, Phạm Văn Bạm cũng như nhiều người con Tiên Lãng khác đã phải chấp nhận một điều rất đau xót: có thể mình sẽ không trở về.
Và điều ấy đã trở thành sự thật. Năm 1950, khi mới 24 tuổi, Phạm Văn Bạm đã hy sinh. Cuộc đời người thanh niên Bắc Hưng dừng lại khi cuộc kháng chiến chống Pháp vẫn còn đang diễn ra vô cùng ác liệt. Hai mươi bốn năm tuổi đời là quãng thời gian rất ngắn ngủi, nhưng trong những năm tháng đất nước đứng trước thử thách, ông đã dành tuổi trẻ của mình cho cuộc đấu tranh của quê hương. Sự hy sinh ấy là mất mát đối với gia đình, đồng đội và nhân dân địa phương, nhưng đồng thời cũng trở thành một phần ký ức không thể quên của quê hương Tiên Lãng.
Nếu nhìn lại lịch sử bằng những con số, người ta có thể chỉ thấy một cái tên, một năm sinh và một năm hy sinh. Nhưng phía sau những con số ấy là cả một con người từng có tuổi thơ, có gia đình, có những ước mơ riêng. Phạm Văn Bạm đã ra đi ở tuổi 24, đúng vào tuổi mà một người thanh niên đáng lẽ còn có rất nhiều năm tháng phía trước. Chiến tranh đã lấy đi tương lai riêng của ông, nhưng sự hy sinh ấy góp phần bảo vệ tương lai chung của quê hương và đất nước.
Điều làm cho câu chuyện về Phạm Văn Bạm trở nên đáng trân trọng chính là sự bình dị. Ông không phải một nhân vật xa lạ với nhân dân, mà là một người con bước ra từ chính thôn Bắc Hưng. Từ một người dân của làng quê Tiên Lãng, ông trở thành người chiến sĩ mang trên mình trách nhiệm của cả quê hương. Chiến tích lớn nhất của ông chính là sự lựa chọn đứng lên khi đất nước cần, kiên trì chiến đấu trong hoàn cảnh khắc nghiệt và cuối cùng hiến dâng tuổi trẻ cho nền độc lập của dân tộc.
Ngày nay, những cánh đồng và con đường ở Tiên Lãng đã mang một diện mạo khác. Những thế hệ trẻ được lớn lên trong hòa bình có thể không còn hình dung được những năm tháng mà một người thanh niên phải rời gia đình để bước vào cuộc chiến. Nhưng chính sự bình yên hôm nay khiến chúng ta càng phải biết ơn những người đã nằm lại trong những năm tháng ấy. Phạm Văn Bạm – người con sinh năm 1926 của thôn Bắc Hưng, Chấn Hưng, Tiên Lãng – đã hy sinh năm 1950 khi tuổi đời còn rất trẻ. Tên tuổi ông trở thành một phần trong ký ức lịch sử của quê hương, nhắc nhở các thế hệ sau rằng độc lập, tự do chưa bao giờ là điều tự nhiên có được, mà được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và máu xương của biết bao người con đất Việt.



