NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ ĐÁNH TRẬN GIANG MỖ
Anh hùng, Liệt sĩ Cù Chính Lan – câu chuyện về trận đánh cuối cùng
Trong lịch sử Quân đội nhân dân Việt Nam, có những người chiến sĩ được nhắc đến bởi một trận đánh duy nhất, nhưng phía sau trận đánh ấy là cả một quá trình rèn luyện.
Cù Chính Lan là một người như vậy.
Sinh năm 1930 tại Quỳnh Đôi, Nghệ An, ông bước vào quân ngũ khi đất nước đang trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Từ một chiến sĩ liên lạc, ông dần trưởng thành qua thực tiễn chiến đấu.
Đêm 13/12/1951, tại Giang Mỗ, Hòa Bình, đơn vị của Cù Chính Lan phục kích đoàn xe của quân Pháp.
Chiếc xe tăng đi đầu trở thành mục tiêu quan trọng.
Trong lúc trận đánh diễn ra, Cù Chính Lan đã lao lên phía trước, áp sát chiếc xe tăng và dùng lựu đạn tiêu diệt nó.
Chiến công ấy đã cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của đồng đội.
Nhưng chưa đầy nửa tháng sau, Cù Chính Lan lại bước vào trận đánh cuối cùng.
Ngày 29/12/1951, ông cùng đơn vị tiến công đồn Cô Tô.
Hệ thống phòng thủ của địch gồm nhiều lớp dây thép gai.
Muốn bộ đội tiến vào, phải mở được cửa.
Cù Chính Lan trực tiếp thực hiện nhiệm vụ.
Ông bị thương lần thứ nhất.
Rồi lần thứ hai.
Nhưng vẫn tiếp tục.
Đến lần thứ ba, vết thương quá nặng.
Đồng đội muốn đưa ông ra ngoài.
Ông vẫn cố gắng chỉ huy và động viên mọi người tiến lên.
Trận đánh kết thúc thắng lợi.
Nhưng người tiểu đội trưởng trẻ tuổi đã không thể trở về.
Cù Chính Lan hy sinh ở tuổi 21.
Sau này, tên tuổi ông trở thành một trong những biểu tượng tiêu biểu của người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp.
Điều đặc biệt ở câu chuyện này là chiến công lớn nhất của một người lính đôi khi không nằm ở việc anh đã tiêu diệt bao nhiêu kẻ địch.
Mà nằm ở khả năng đứng vững khi chính mình đã bị thương, vẫn nghĩ đến nhiệm vụ và đồng đội.



