Người chiến sĩ trẻ lần đầu đối mặt mất mát.
Đêm rừng yên tĩnh đến lạ. Sau trận chiến kéo dài suốt buổi chiều, đơn vị tạm dừng chân bên một con suối nhỏ để nghỉ ngơi. Những người lính trẻ ngồi tựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ lau súng, băng bó vết thương rồi tranh thủ chợp mắt trước khi tiếp tục hành quân. Nam ngồi một mình bên bếp lửa đã tàn. Mới mấy tháng trước, cậu còn là chàng trai vừa rời ghế nhà trường, mang theo bao háo hức khi khoác lên mình màu áo lính. Nam từng nghĩ chiến tranh là những trận đánh oanh liệt, là chiến thắng và những bài ca hào hùng. Nhưng đêm nay, lần đầu tiên cậu hiểu chiến tranh còn là mất mát. Chiều hôm ấy, trong lúc đơn vị rút lui khỏi trận địa, Hùng – người đồng đội thân thiết nhất của Nam – đã trúng đạn khi quay lại cứu một chiến sĩ bị thương. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Khi Nam chạy đến, Hùng chỉ kịp nhìn cậu, khẽ cười rồi bàn tay buông thõng xuống nền đất đỏ. Nam chết lặng. Mới sáng nay thôi, Hùng còn ngồi cạnh cậu bên bữa cơm vội, còn kể về quê nhà có cánh đồng lúa đang vào mùa gặt. Hùng bảo sau chiến tranh sẽ về cưới vợ, dựng một căn nhà nhỏ cho mẹ. Những câu chuyện giản dị ấy giờ bỗng trở nên xa xôi đến đau lòng. Đêm xuống, Nam mở chiếc ba lô của Hùng để sắp xếp lại đồ đạc. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo bạc màu, một cuốn sổ tay cũ và lá thư chưa kịp gửi về nhà. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, Nam đọc những dòng chữ nguệch ngoạc: “Mẹ đừng lo cho con. Ở đơn vị ai cũng thương nhau như anh em trong nhà…” Nam cúi đầu thật lâu. Lần đầu tiên, cậu cảm nhận rõ ràng chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống, mà còn bỏ lại những khoảng trống không gì lấp đầy được. Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục lên đường. Trước khi đi, Nam cẩn thận gấp lá thư của Hùng cất vào túi áo. Cậu bước đi chậm hơn mọi ngày, nhưng ánh mắt đã khác. Nỗi đau mất mát khiến người chiến sĩ trẻ trưởng thành chỉ sau một đêm. Nam hiểu rằng, phía trước sẽ còn nhiều gian khổ và hy sinh. Nhưng chính những người đã ngã xuống sẽ trở thành lý do để những người còn sống tiếp tục bước tiếp, tiếp tục chiến đấu vì hòa bình và vì những điều đẹp đẽ mà họ chưa kịp thực hiện. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Nam vẫn nhớ mãi đêm rừng năm ấy – đêm đầu tiên cậu đối mặt với mất mát của đời lính. Đó cũng là đêm tuổi trẻ của cậu thôi không còn vô tư nữa.


